Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011

Bất chợt...vu vơ

Một quãng thời gian nhìn lại phía đằng sau trải đầy bụi và gai. Ta đi trên cánh hồng, nhưng ta lại đạp trên gai của chính mình... Bạn đã nhắc ta ngay từ đầu, từ lúc ta quyết định bạn đã nói ta biết, bạn bảo dù ta ko sai nhưng con đường phía trước của ta lắm gian nan...Ta đã dằn vặt rất nhiều, ta cũng đã từng suy nghĩ...Đôi khi ta ko biết mình nên đi tiếp hay sang một ngả rẽ khác_1 ngả rẽ chỉ mình ta và ko có sự tồn tại của người, ta trả người về nơi mà người chưa từng bắt đầu, ta sẽ đi 1 mình. Uh, trở lại là ta...1 mình...như ngày nào ta vẫn hay đi về, lặng lẽ 1 mình, cười 1 mình và...khóc...cũng 1 mình. Ta ko có người để nhớ, cũng chẳng có ai để ngóng trông, hay 1 người để ta chờ đợi. Sẽ là thế sao ta ơi!
Chợt buồn lạ...ta ko muốn là chút hương vị của đời người
 

Có những thứ đã qua và những điều đang tới

Ngày ta bước chân vào đây còn lắm bỡ ngỡ, bỡ ngỡ theo đúng nghĩa đen...Chân ướt chân ráo ta lạ lẫm với tất cả, buổi đầu tiên đi học cũng cọc cạch đứng chờ xe bus và chỉ biết đúng 1 con đường duy nhất: từ nhà tới trường. Sau đó cứ học vài tuần lại phải chuyển cơ sở 1 lần, cứ như thế, ta dần biết thêm đc vài con đường nữa. Mỗi buổi chiều học về lại cần mẫn lang thang 1 mình. Ta lúc đó suy nghĩ còn non lắm, chỉ biết học xong và về cái khu ktx cùng mí chị. Có những chiều tà bất chợt nhớ nhà, nhớ ba, nhớ chị vô cùng... phố xá đang lên đèn và ta thì vẫn 1 mình loay hoay, dòng người hối hả qua lại trước mặt làm ta nao núng, chợt thấy mình lạc lõng, đơn độc. Đứa con gái chưa đủ 18t suy nghĩ vẫn còn trẻ con, còn hay khóc lại bắt đầu nghẹn ngào..
Còn bây giờ, hơn 1 năm rưỡi trôi qua, ta chưa đủ người lớn, cũng chưa hẳn trưởng thành nhưng đã cứng cỏi và mạnh mẽ hơn năm xưa. Ta ko còn khóc vặt, cũng chẳng còn 1 mình lang thang nữa. Ta biết sống hòa nhập cùng mọi người, ko để mình phải nếm lại cái cảm giác đơn độc, lạc lõng 1 mình. Ko còn để những điều nhảm nhí ko đáng khiến ta phải khóc. Ta biết tự kéo mình ra khỏi những suy nghĩ hờ hững, hời hợt. Mỗi sáng thức dậy ta đứng trước gương và tự nhủ lòng rằng phải sống tích cực hơn ngày hôm qua để bắt đầu 1 ngày mới năng động. Để rồi những buổi tối về ta lặng yên ngồi 1 mình nghe blog radio thấy người lại thanh thản, chỉ có đêm với ta và những khoảng lặng để ta sống chậm lại....chậm lại và thấy mình đang sống

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

MẢNH VỠ THỦY TINH

Mấy hôm nay trời vào đông trở lạnh và mưa, cái lạnh của  thành phố làm cho người ta cảm thấy ấm áp, nhưng đôi khi lạnh đến tái lòng.
Cứ theo thói quen mỗi khi trời mưa em lại đưa tay hứng mưa
Nhớ là dường như mới hôm qua đây chứ mấy, anh còn cố gắng làm em vui bằng cách cố tình rủ em đi tắm mưa và còn dặn là: mình cùng tắm qua hết mùa mưa nhé em!
Nhớ là dường như mới ngày hôm qua thôi, sáng đi học chợt thấy se lạnh, nhưng sao thấy ấm áp đến lạ lùng, vô tình nghe bài hát của VBOY, tự nhiên em nhớ đến anh vô cùng. Em nhẹ nhàng nói với anh: mùa đông năm nay hạnh phúc em có anh.
Nhớ là hôm qua mới còn đó, trong cái se lạnh có em và anh vẫn vòng vòng trên những con đường quen thuộc.
Nhớ là ngày hôm qua đó, ngồi lặng yên cùng nhau bên hồ, em mệt mỏi tựa vào vai anh. Bàn tay anh khẽ siết chặt tay em, rồi anh nhẹ nhàng nói: em mệt mỏi lắm phải không? Từ nay về sau nếu có gặp chuyện gì nữa thì phải nói anh nghe nhé, không được để trong lòng nữa nghen.
Và nhớ mãi câu nói yêu thương của anh dành cho em lúc chia tay, anh đã nhắn tin, "Chúng ta chính thức chia tay em nhé - người thương của anh"
Và cái ngày hôm qua đó là vậy mà mình đã xa nhau được gần 1 năm. Không biết trong anh có còn những cái nhớ của ngày hôm qua giống em không? Nhưng trong em sao nó vẫn còn cứ mãi nguyên vẹn thế này, người ta bảo mới quen nhau thì dễ quên hơn. Nhưng sao em vẫn không thấy được điều đó, tuy là 3 năm ngắn ngủi chính thức quen nhau, nhưng với em nó là cả một ký ức dài có cả niềm vui, cả hạnh phúc và cả nỗi đau.
Em cố gắng xóa đi mọi ký ức về anh, tìm kiếm ngàn lý do để quên anh, để ghét anh, nhưng sao khó quá. Đôi khi em cứ dùng mệnh đề "If...." trong tiếng Anh để đặt ra các giả thuyết và tự đưa ra những kết quả cho mình để cảm thấy nhẹ lòng hơn. Nếu anh bản lĩnh hơn một chút thì chuyện tình chúng mình không kết thúc buồn đến thế này. Và nếu anh thương em nhiều hơn một chút thì anh sẽ không làm em đau đến vậy.
Cũng là nhớ, nhưng không là dường như nữa mà là chính xác. Tối hôm qua anh gọi điện bảo là: "muốn biết tình hình sức khỏe em thế nào, chứ cũng không có gì". Vì nhà em mới trải qua lũ lụt, nhưng lúc em cần được an ủi, được tựa vào vai anh, được nghe anh động viên thì anh lại đang chìm trong hơi men.
Chính lúc này đây, em đã chợt nhận ra điều mình nên làm, và em cũng đã kiệt sức lắm rồi. Em không còn đủ sức để mong chờ từ anh thêm bất cứ điều gì nữa và cũng biết chắc một điều là anh vẫn là anh, vẫn không thoát được khỏi tấm chăn của gia đình nếu trời trở lạnh.
Dẫu biết rằng chưa chắc trong khoảng thời gian sắp tới em sẽ quên được anh, nhưng dù có nhớ, có buồn, có đau đến thế nào đi nữa em vẫn không nuông chiều theo con tim mình nữa đâu anh.
Em không cầu chúc cho anh bất cứ điều gì, vì em không cao thượng đến mức đó. Em vẫn là đứa con gái bướng bỉnh như anh đã từng nói, em chỉ mong bình yên cho cả 2 ta mà thôi.
Thôi nhé, "người thương của anh, buông tay anh nhé".