Ta mừng vì hum nay thức giấc ta vẫn còn nghe được giọng của mọi người. Ta vẫn chưa đi... Ta sẽ cố gắng, sẽ ko làm ai pùn nữa, cũng sẽ không gây thù oán với ai...vì sẽ có lúc ta hối hận không kịp. Phải tập iu thương bản thân, tập nc lễ phép zới a Nam, tập cách bỏ qua những lỗi lầm của người ta thương, và tập nhìu nhìu cái nữa. Dạo này ta chán ta quá đi, sức thì càng yếu, chẳng làm được gì cả, suốt ngày chỉ biết khóc...hư lắm cơ.
Ta sợ time trôi thật nhanh, ta sợ 4 năm sau. Tối nào ta cũng thao thức cứ sợ nếu nhắm mắt rùi ngày mai sẽ không thức giấc nữa. Cứ mỗi lần đắp mền ngủ là ta mún gọi điện nc zứ 3, but sao gọi đây?? 3 sẽ lo lắm đó!...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét