5h15 đồng hồ reng...reng...
6h15 tới Bến Thành
...ngồi chờ...khò khò...bùn ngủ chít đi được mà lôi đầu dậy bắt ngồi chờ..huhu...
6h30 ông Tài chở pà Ngọc Tới...2 đứa típ tục sự nghiệp
5p sau... may quá có thêm Chuột và pé Trang
...lại đợi....
ui da...mắt mở không nổi nữa, 2 đâu rùi????
7h30 2 xuất hiện, cả nhóm bon bon chạy lên xe
...khò khò...ngủ lại ngủ nữa
1 tiếng sau...tới Nhà Bè rùi, xách túi chạy lên phà, woa....choy mát ghê ak
xún phà lên 1 chuyến nữa típ tục tham quan, xe chạy nhanh như gió, người cứ bay lơ lửng tới bến mới được đáp xún mặt đất...thật là kinh khủng
...sự nghiệp lại tiếp diễn...chắc là 4 lo giết gà làm vịt tiếp đãi nên lâu thế này....hohoho....được vào nhà rùi, ăn uống no nê rùi cả đám rủ nhau đi ngắm biển, ún cafe....rùi bon bon xách cặp chạy về
...hjhjhj
Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011
Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011
Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011
Ta mừng vì hum nay thức giấc ta vẫn còn nghe được giọng của mọi người. Ta vẫn chưa đi... Ta sẽ cố gắng, sẽ ko làm ai pùn nữa, cũng sẽ không gây thù oán với ai...vì sẽ có lúc ta hối hận không kịp. Phải tập iu thương bản thân, tập nc lễ phép zới a Nam, tập cách bỏ qua những lỗi lầm của người ta thương, và tập nhìu nhìu cái nữa. Dạo này ta chán ta quá đi, sức thì càng yếu, chẳng làm được gì cả, suốt ngày chỉ biết khóc...hư lắm cơ.
Ta sợ time trôi thật nhanh, ta sợ 4 năm sau. Tối nào ta cũng thao thức cứ sợ nếu nhắm mắt rùi ngày mai sẽ không thức giấc nữa. Cứ mỗi lần đắp mền ngủ là ta mún gọi điện nc zứ 3, but sao gọi đây?? 3 sẽ lo lắm đó!...
Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011
Nhức óc vì ...
Ta mệt mỏi vì lúc nào cũng lun lo cho ai đó, không bt đến bao h thì ai đó mới biết lo cho sức khỏe của mình nữa. Bực thật lun đó....! Bị gì ko bít, nghĩ gì kô hay nữa.....
Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011
1p lên đồng...!
Trên thế gian này, e chưa bao h tồn tại trong tâm trí của a. E bít dù e có làm j đi chăng nữa, cố gắng nhìu đi chăng nữa thì mãi mãi cũng là con số 0 mà thui. Những lời a nói trước đây chỉ là để e vui, để e không suy nghĩ, để e có thể ngã vào tay a một cách dễ dàng. Nhưng h e đã hỉu, dù e có sống hay chít thì đối với a đều là bình thường. còn sự tồn tại của a đ/v e lun là số 1. Thui,... nhắm mắt e buông tay a ra vậy!
Đối với 1 ai đó m chỉ là cát bụi, nhưng đối với m ai đó lun là tất cả..
Đối với 1 ai đó m chỉ là cát bụi, nhưng đối với m ai đó lun là tất cả..
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)