Một quãng thời gian nhìn lại phía đằng sau trải đầy bụi và gai. Ta đi trên cánh hồng, nhưng ta lại đạp trên gai của chính mình... Bạn đã nhắc ta ngay từ đầu, từ lúc ta quyết định bạn đã nói ta biết, bạn bảo dù ta ko sai nhưng con đường phía trước của ta lắm gian nan...Ta đã dằn vặt rất nhiều, ta cũng đã từng suy nghĩ...Đôi khi ta ko biết mình nên đi tiếp hay sang một ngả rẽ khác_1 ngả rẽ chỉ mình ta và ko có sự tồn tại của người, ta trả người về nơi mà người chưa từng bắt đầu, ta sẽ đi 1 mình. Uh, trở lại là ta...1 mình...như ngày nào ta vẫn hay đi về, lặng lẽ 1 mình, cười 1 mình và...khóc...cũng 1 mình. Ta ko có người để nhớ, cũng chẳng có ai để ngóng trông, hay 1 người để ta chờ đợi. Sẽ là thế sao ta ơi!
Chợt buồn lạ...ta ko muốn là chút hương vị của đời người
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét