Thứ Hai, 26 tháng 7, 2010

tìm về chốn bình yên!

mai là m được về nhà rùi, về lại mái ấm nơi m sinh ra. dẫu sao đó vẫn còn là 1 nơi ấm áp hơn khi 1 mình m phải sống nơi này. từ hum nay m sẽ rời xa a mãi mãi, rời xa a để a tìm lại hp cho riêng bản thân a. m ko thể mãi ích kỉ, ko thể giữ a mãi bên cạnh mà ko cho a đi tìm hp.thek sự mà nói, m iu a nhìu lắm iu a hơn cả bản thân m nữa. m cứ nghĩ dù cho thế giới này sụp đổ hay mọi thứ có thay đổi thì m cung ko thể iu ai hơn pa m được. but sự thật lại khác, m đã iu a, đã bệnh vì thương nhớ a, đã mất hít sức sống vì ko được nghe giọng nói từ a, ko cảm nhận được hơi ấm từ a. but a lại ko hỉu được tc m dành cho a mà lại đạp đổ nó. a đã đạp đi cái tc mà m đã chắt chiu ngày tháng, đã cố vun đắp, cố níu kéo mà có được. nếu a đã ko còn iu thương m nữa thì có lẽ m nên rời xa a, m nên rời xa ng m iu thương nhất nhất cuộc đời này và mãi thầm cầu cho a được hp bên ng a đã chọn. còn m, m sẽ ko dám iu ai nữa sẽ ko dám sánh bước cùng ai trên cđ này. có lẽ khi sinh ra m đã mang sẵn số kiếp là sống cs đơn độc, m nên chấp nhận sự thật này.
vĩnh biệt a ty of e, e sẽ nhớ a lắm đó! but e sẽ ko làm phiền a nữa đâu. a hãy sống cho tốt nhé, e sẽ xóa hít all số of a để ko ll nữa và e sẽ cố xóa đi hình bóng của a trong tim e. điều cúi cùng e vẫn mún nói zứ a rằng em iu a, mãi mãi e vẫn iu a và e sẽ ko hối hận vì e đã iu a. 

Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010

pùn

m nhớ nhà quá...!chưa bao h m cảm thấy nhớ pa đến thế này. mí ngày này ở lại ktx, chẳng còn cảm giác vui vẻ như hùi đầu năm hay cảm giác ấm áp khi ở bên a cả. h đây m cảm thấy cô đơn vô cùng, cảm giác như cả thế giới này ai cũng quay mặt zứ m vậy đó. m nhớ a quá....!




nếu biết trước a về là m sẽ mất a mãi mãi thì m sẽ ko cho a về rùi, m ko mún mất a. 1 mình m ở lại nơi mà m và a có bao nhiu là kỉ niệm làm m nhớ a vô cùng, but a đâu rùi? ko biết a có thoáng nghĩ đến m ko nữa, chỉ cần 1 cơn gió thổi qua làm a nhớ tới m là m cảm thấy hp lắm oy! ko biết m phải đối diện zứ ktx đến bao h nữa. m sợ cái cảm giác ở 1 mình như thế này lắm rùi.........

Thứ Hai, 19 tháng 7, 2010



huhuhu... m lại bị ốm nữa rùi! mí ngày nay m mệt quá chẳng làm j được cả. cứ như vậy hoài chắc m die mất thui. m có cảm giác như chẳng còn chút sức sống nào cả!...ăn thì thấy nhạt miệng ko mún ăn, làm j cũng ko nỗi, ngay cả khi khát nước mún đứng dậy đi uống cũng ko nổi lun. chán m gê ak.
bao nhiêu ng, ng ta học quân sự ko sao mà sao m lại ra nông nổi này! thek là khổ mà...but mà dù sao hum qua truyền nước xong m cũng thấy đỡ hơn 1 tý, ít ra còn có thể bước ra khỏi giường để đi vệ sinh. cố lên n oy!!! rùi mọi chiện sẽ ổn thui....!! phải chăng m đã quá phụ thuộc vào chiện tc, dù ng ta có nói j? dù cả thế giới này ko đồng ý cho m quen a đi nữa thì m vẫn mãi iu a, mãi mãi iu a mà thui.

Người ta nói, không bao giờ chàng về.
Mà sao em, vẫn tha thiết đợi mong.
Đã bao lâu, chàng nói sẽ quay về.
Lá vàng rơi, bao mùa nhớ thương chàng ơi.

Người ta trách, sao em còn chờ đợi.
Chờ làm chi, một hình bóng đã xa?
Đành lặng thinh, ôm thương nhớ chỉ riêng mình.
Dù khổ đau, em vẫn yêu, vẫn chờ thôi.

Làm người khờ dại, có phải ta chung tình.
Đêm qua từng đêm, em khóc thương một mình.
Ngàn ngày trôi qua, em nhớ mong một người,
Một người là anh và chỉ anh mà thôi.

Đành lòng khờ dại, vì lỡ yêu chàng rồi.
Đêm mơ từng đêm, mơ bước chân chàng về,
Giật mình tỉnh giấc, là giấc mơ hoang đường.
Cô đơn mình em nơi trái tim chung tình....
Em vẫn luôn chung tình thôi

***
Chàng ơi, chàng hỡi... xin đừng là giấc mơ, mà hãy quay về bên em

Thứ Tư, 14 tháng 7, 2010

MÙA HÈ XANH ĐÁNG NHỚ

            Nhớ chứ j nữa, do đi mhx mà m mất đi ng m iu thương và bạn thân nhất. Ah nói vậy chẳng khác nào m đang đổ lỗi cho mhx, chưa chắc là thế mà! but mà dù sao nhìn ra con ng thật của 1 ng m cũng đỡ cảnh giác hơn, mất công tin tưởng quá sau này lại càng hối hận và đau pùn. M thất vọng ư? tại sao phải thất vọng nhỉ? lần trước m đã bị 1 lần rùi mà, ai kiu m ngu vẫn lun tin tưởng ng ta, ai kiu m quá tin người. Mà nghĩ lại cũng thấy tức cười, tự nhiên ng lúc nào cũng lun quan tâm m, lo cho m từng miếng ăn giấc ngủ thì m ko bt quý trọng ng ta, còn ng mà ng ta chỉ "chơi" zứ m thì m lại lun iu thương. Đúng là cuộc đời!
Ông choy oy!!!! Thật chất cuộc sống là j mà sao chỉ 2 từ cuộc sống mà nó lại phức tạp thế này?? Tại sao cùng sống trên 1 đất nước, cùng 1 mẹ ÂU CƠ đẻ ra mà mọi ng phải chơi shock lẫn nhau, mọi ng lại ko bt iu thương nhau vậy? Tại sao gà nhà lại đá nhau? Thui trách ai sao được, chắc do m ăn ở ko tốt zứ ng ta nên..., cứ mặc kệ vậy!
            Nhưng m ko nên pùn, m phải cố tìm lại niềm vui từ tụi nhỏ. Tụi nó rất dễ thương, dễ hòa đồng và cần sự chia sẻ và giúp đỡ của nhìu người. Là 1 cô giáo tương lai, m phải cố để thành 1 cô giáo đầy trách nhiệm và lòng iu trò. Cố lên N nhé!...

Thứ Năm, 8 tháng 7, 2010

PHẢI LÀM SAO ĐÂY?



M đang đứng giữa 2 đường ngược chiều, m ko bt phải đi hướng nào nữa! Một là m chấp nhận hít all để bước tiếp con đường mà m đã chọn, hai là m buông xuôi mọi thứ để quay lại vạch xuất phát. Có ai giúp m ko? Thek sự m phải làm thế nào để bớt đau khổ đây...!!!???

Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010

NGÀY BÙN!


thế là 1 ngày đã trôi qua, a đã về được 1 ngày rùi. m nhớ a quá! m quen cái cảm giác lúc nào cũng có a làm phiền, lúc bùn thì a lun nhục chí không biết làm sao cho m vui, hay những lúc cãi nhau ầm ĩ cho nên chỉ cần 1 ngày không thấy a m cảm thấy nhớ nhớ..........nhớ quá đi mất. h chỉ mún được cãi nhau zứ a mà người đâu mất rùi! sao lại khó thế này cơ chứ!.....tại sao lại thế? why nhà a lại ở ngoài B còn nhà m lại ở trong N? m không mún như thế, thiệt sự là m không mún như thế mà! why khi thượng đế tạo ra con người, người lại bỏ hạt giống suy nghĩ vào đầu con làm gì để h này con phải đối diện với muôn vàn lý do như thế cơ chứ!........


After making your selection, copy and paste the embed code above. The code changes based on your selection.

--------------------------------------------------------------------------------

Include related videos
Show Border Enable privacy-enhanced mode [?]

Thứ Bảy, 3 tháng 7, 2010

CỐ LÊN N OY!

          Thế là 1 ngày đã trôi qua. M đã cố thực hiện như những gì m nói là không nc zứ a nữa. Thek sự mà nói thì m nhớ a lắm, but a chẳng hỉu cho tc of m cả. A cũng chẳng thấy nhớ m, why vậy?? Sao số m lại như thế vậy? Why m thix ai thì ngta cũng không thèm để ý đến m hít vậy???....
     
       
           Thui kệ! Bắt đầu từ hum nay m sẽ lại là m như trước đây, không cần ai bên cạnh cả. A đã len lỏi vào heart of m lúc nào m cũng không rõ nữa but bắt đầu từ hum nay m sẽ từ từ khép cánh cửa lại, sẽ không cho ai bước vào nữa. 1 người thương m thì m lại chặn đường từ vạch xuất phát, không cho người ta cơ hội. còn người m lun cho cơ hội thì không biết trân trọng cơ hội của m. Đúng là sự đời!Tthui m ta zứ ta vậy, cố lên N oy!








Thui nếu đã không thương e thì thui, hãy để cho e được bình yên, mãi mãi bình yên a nhé!

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

GỈA VỜ THUI ANH NHÉ!

Giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé.



Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em-giả vờ sợ mất em, anh nhé.



Em sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi “Em đâu…”, thật lòng được không?



Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: "Thôi, hay là anh cõng…".



Lên xe, em làm như buồn ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.



Giả vờ mình yêu nhau anh nhé. Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho anh như thế, giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật…



Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má em thôi nhé, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu.



Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con.



Anh hãy giả vờ nói yêu em. Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ định giả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm…



Giả vờ níu kéo em khi em nói: Có lẽ đã tới lúc em đi! Nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh...



Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật.



Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi…



Và cuối cùng em đã giả vờ anh là em không yêu anh.



Sự thật là em yêu anh biết bao, anh biết không?

8 thế kỉ

m giận a rùi! nhất định không nc zứ a nữa.
ôi! mai thi rùi, mai cũng là ngày cúi cùng học ở ktx. bắt đầu từ mai m phải tập đi xe bus để đi học ơ HỒNG HÀ và đi MHX nữa. cố lên N oy sắp được về PR thân iu rùi