Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

LAO ĐỘNG LÀ VINH QUANG

       Hum nay CN tụi lớp m rủ nhau đi chủ nhật xanh ở mái ấm tình thương ở VINH SƠN. Nhưng m thất vọng về các bạn trong lớp quá ah! Đều là cán bộ lớp, làm bên hội, bên đoàn mà chẳng thấy ma nào xuất hiện toàn những dân thường đã thế lại toàn g nữa chứ!,  nam chưa tới chục đứa nữa. Tự nhiên phát động lên rùi trốn đâu mất tiêu......., m ghét nhất là cứ đứng lên lãnh đạo chỉ bix nói, bix chỉ huy mà không bix nhúng tay vào để làm. Ôi bực mình quá đi mất......!
       Nói chung hum nay đi cũng vui, có điều hơi bực lũ kia thui. Nhưng mà không sao, đâu phải ai cũng như m mún giúp tụi nhỏ đâu, chỉ là do m kì vọng nhìu qúa thui...!  Ôi đau tay quá! 1 mình m quét cái sân thiệt là bự, quét xong bị tróc lớp da tay lun, rát mún chít, đúng là rõ khổ mà...hjhjhj

Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010

hum nào cũng thế! m cứ lun ở 1 mình, thek là chán! cảm giác pùn pùn nó cứ bám mãi. m không thix như thế. lên mạng cũng không gặp ai để nói chiện. sao bh m cô đơn thế này! m không bix phải làm sao nữa........sao bình thường m hay giải quyết vấn đề tốt lắm mà, sao bh m lại trùng bước vậy choy! mong sao cảm giác này mau tan biến. ôi mưa oy! ta nhớ nhà quá! mỗi lần mi đến là ta nhớ nhà lắm mi bix không????
  ôi thế là cũng gần được 1 năm m đã trải qua cuộc sống sv, với bao vui buồn, đủ thứ chuyện...Học được cách nhẫn nhịn, mặc dù chưa bình tĩnh cho lắm...Vẫn còn rất nóng tính và vội vàng...Đã bỏ bớt thói quen than vãn, dần dần quen đối mặt với khó khăn...cho dù có thi rớt...vẫn mỉm cười (m đang tự an ủi cho sự lười biếng thì đúng hơn)...Không buồn nhiều quá, vì buồn và than không hề giải quyết được gì. đúng không nhỉ? vì thế:
 Tự nhủ : CỐ LÊN

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

24-6


thế là đã đến ngày a về rùi! a về thăm pa mẹ và các chị em trong gia đình. m ko mún a về, thiệt sự là m không mún a về. but m không thể ích kỷ giữ a lại cho riêng m được. a còn phải về thăm mọi người nữa. 1 năm a chỉ được về nhà 2 lần m không thể không cho a về được. thui nếu đã về rùi thì phải ráng ăn nhìu nghe lời mẹ và vui chơi thỏa thích a nha. ah nhớ phải giữ gìn sức khỏe nữa chứ. nhanh vô lại a nha!e chờ đó........

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010

ĐI GẦN HẾT CON ĐƯỜNG BH QUAY LẠI MỚI BÍT.....................

Tối nay lại mới nhận đc tn của con bạn, ko biết phải khuyên hay an ủi nó thế nào đây. Ai cũng có lí do, ai cũng có cái khó và ai cũng có nỗi buồn riêng. Là 1 người bạn thân, nhưng chưa bao giờ mình đỡ đần đc cái gì ngoài những câu nói suông và lòng yêu thương thật sự.

Ai cũng có 1 giới hạn, ai cũng có 1 sự chịu đựng riêng. Còn mình ? 1 đứa con gái 19t, chưa hiểu gì hết cuộc đời, chỉ biết nhìn nhận và hững hờ đi qua. Mọi ng` bảo mình mạnh mẽ....uh thì cứ cho là thế, vì ko muốn là 1 đứa con gái yếu đuối_1 đứa con gái mà gặp phải chuyện gì dù là nhỏ xíu cũng tỏ ra sợ sệt...Nhưng mà có ai biết rằng trong thâm tâm thì gần như đang buông lơi cuộc sống này. Dường như đã quá sức chịu đựng, đi quá cái giới hạn của mình.

Ai cũng muốn vui vẻ, hạnh phúc....Ai mà chẳng vậy. .........................................................................

Chiều nay đi học zứ a2, sh và Linh, khi về đi lang thang kím người nc mà chẳng thấy ma nào onl, thuj cũng muốn cái cảm giác mình ta với ta_chẳng thích nghe bất kì ai nhan nhản bên tai gọi là an ủi, cũng chẳng muốn ai nhìn mình với ánh mắt ái ngại và cái điệp khúc "mày có buồn ko?, mày buồn lắm hả? sao vậy???" Ôi sao ghét thế không bix.......... Tự dưng lại thích 1 mình_ 1 mình ngồi trên chiếc giường thân iu, but sao thấy toàn sao zứ mây trời thế này......... ....Cái cảm giác nhìn mây trôi hững hờ...và thấy rằng mình cũng đang sống rất hững hờ... thế là lao thẳng lên vào ôm chị Thảo và òa khóc cho vơi nỗi lòng. Bây giờ mới nhận thấy hơi ấm của mí chị trong phòng, không ai hỏi gì m cả cứ im lặng cho m khóc, khóc...... khóc.......... khóc thật nhìu.........huhu.........huhu.......y hệt con nít lên ba. Một chập sau mới định thần được và chạy xún típ tục lang thang và play game. Ôi bị sao thế này, sao càng ngày m càng yếu đuối thế này, nguy rùi phải chấn chỉnh lại gấp. Mất công chứng nào tật nấy lần sau lại quen thói khóc nhè nữa............chẹp...........chẹp.....kiểu này không được.

Chị Thảo xoa lưng m và nói 1 câu cũng hay hay " Nếu 1 ngày nào đó chợt nhận ra 1 ng` nào đó thay đổi thì cũng đừng buồn hay trách ngta..."....vì cuộc đời còn thay đổi huống chi là con người....uhm! đúng rùi cuộc đời mà..............

Tự dưng bây giờ lại m lại xách đầu đi ôn " Kí ức đau bùn".................đúng là nhảm nhí, hứa zứ lòng là cố quên rùi mà giờ lại cứ..................chỉ tại tình cờ bị thằng ông anh kết nghĩa hứa qua chơi mà không giữ lời, m ghét ai thất hứa lắm nha, vì nó làm cho m cảm thấy cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Thế là đùng 1 phát ngã bịnh lun- chắc do lũ lụt vừa nãy, người m nóng ran lên đã thế lại còn cảm thấy lạnh run người nữa chứ. huhu..........huhu............ Bây giờ chỉ muốn xách balô về PR, về nhà, về với ba cùng zứ chị....để sáng sáng chị chuẩn bị bánh mì trứng ốp-la, được chị chăm sóc y hệt con nít, trưa thì đánh một giấc tới chiều, rồi chiều chiều đi qua nhà cháu hành nghề "8" ..........kekeke......, tối về chống cằm gác tay lên trán nghe ba kể đủ thứ chuyện vui buồn... để rồi cảm thấy gia đình thật ấm áp.

Nắng tắt, chiều buông, ngày lại tới.

Vẫn cố nhủ lòng uh thì cố lên dù chân đã mỏi.
Cố gắng ngày mai thi tốt...................!!!!