Thứ Hai, 19 tháng 7, 2010



huhuhu... m lại bị ốm nữa rùi! mí ngày nay m mệt quá chẳng làm j được cả. cứ như vậy hoài chắc m die mất thui. m có cảm giác như chẳng còn chút sức sống nào cả!...ăn thì thấy nhạt miệng ko mún ăn, làm j cũng ko nỗi, ngay cả khi khát nước mún đứng dậy đi uống cũng ko nổi lun. chán m gê ak.
bao nhiêu ng, ng ta học quân sự ko sao mà sao m lại ra nông nổi này! thek là khổ mà...but mà dù sao hum qua truyền nước xong m cũng thấy đỡ hơn 1 tý, ít ra còn có thể bước ra khỏi giường để đi vệ sinh. cố lên n oy!!! rùi mọi chiện sẽ ổn thui....!! phải chăng m đã quá phụ thuộc vào chiện tc, dù ng ta có nói j? dù cả thế giới này ko đồng ý cho m quen a đi nữa thì m vẫn mãi iu a, mãi mãi iu a mà thui.

Người ta nói, không bao giờ chàng về.
Mà sao em, vẫn tha thiết đợi mong.
Đã bao lâu, chàng nói sẽ quay về.
Lá vàng rơi, bao mùa nhớ thương chàng ơi.

Người ta trách, sao em còn chờ đợi.
Chờ làm chi, một hình bóng đã xa?
Đành lặng thinh, ôm thương nhớ chỉ riêng mình.
Dù khổ đau, em vẫn yêu, vẫn chờ thôi.

Làm người khờ dại, có phải ta chung tình.
Đêm qua từng đêm, em khóc thương một mình.
Ngàn ngày trôi qua, em nhớ mong một người,
Một người là anh và chỉ anh mà thôi.

Đành lòng khờ dại, vì lỡ yêu chàng rồi.
Đêm mơ từng đêm, mơ bước chân chàng về,
Giật mình tỉnh giấc, là giấc mơ hoang đường.
Cô đơn mình em nơi trái tim chung tình....
Em vẫn luôn chung tình thôi

***
Chàng ơi, chàng hỡi... xin đừng là giấc mơ, mà hãy quay về bên em

2 nhận xét: