Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010

hum nào cũng thế! m cứ lun ở 1 mình, thek là chán! cảm giác pùn pùn nó cứ bám mãi. m không thix như thế. lên mạng cũng không gặp ai để nói chiện. sao bh m cô đơn thế này! m không bix phải làm sao nữa........sao bình thường m hay giải quyết vấn đề tốt lắm mà, sao bh m lại trùng bước vậy choy! mong sao cảm giác này mau tan biến. ôi mưa oy! ta nhớ nhà quá! mỗi lần mi đến là ta nhớ nhà lắm mi bix không????
  ôi thế là cũng gần được 1 năm m đã trải qua cuộc sống sv, với bao vui buồn, đủ thứ chuyện...Học được cách nhẫn nhịn, mặc dù chưa bình tĩnh cho lắm...Vẫn còn rất nóng tính và vội vàng...Đã bỏ bớt thói quen than vãn, dần dần quen đối mặt với khó khăn...cho dù có thi rớt...vẫn mỉm cười (m đang tự an ủi cho sự lười biếng thì đúng hơn)...Không buồn nhiều quá, vì buồn và than không hề giải quyết được gì. đúng không nhỉ? vì thế:
 Tự nhủ : CỐ LÊN

4 nhận xét: