Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010

MỘT THOÁNG ĐỂ BÙN !

Dường như có những suy nghĩ vớ vẩn nó cứ theo bám t mãi. Nhìu lúc t ước gì t làm được như những gì t nói. Ai cũng nghĩ t mạnh mẽ, mọi người lúc cần thì t lúc nào cũng ở bên cạnh để an ủi, chia sẻ và động viên họ làm lại cuộc đời, còn t............. những lúc t cần dù chỉ là một tin nhắn để hỏi han cũng không có. Chẳng lẻ mọi người không biết , không để ý tới tâm tư tình cảm của t sao???? Dù gì t cũng là con gái, cũng có lúc t vui, những lúc t bùn chứ, tại sao cứ bắt ép t lúc nào cũng phải vui cũng phải mang tiếng cười đến với mọi người hết vậy??? T đã quá mệt mỏi, sức chịu đựng cũng đã quá giới hạn. Tại sao không bao giờ t được sống với cảm xúc thực của lòng m.
Thế nên một người đã hỉu lầm t cho đến bh cũng vẫn chưa hỉu rõ t được. Người ta cứ nghĩ t "đã lừa dối, đã lợi dụng và đùa giỡn với tình cảm của người ta, đã xem ngta như lúc cần thì có, lúc không cần thì vứt như một con chó". Đúng thế, bởi vì những suy nghĩ đó nên có bao giờ người ta chịu hỉu và suy nghĩ cho t đâu. Là một người bạn t đã dùng hết sức m để níu kéo lại, đưa tình bạn về như xưa, nhưng dường như t càng cố gắng là tình bạn là càng bị phá vỡ, vì thế t cũng đành bó tay chỉ mong có ngày ngta hỉu cho những hành động của t. T không mún giải thix gì cho ngta nghe cả, giải thix làm gì khi ngta chẳng hỉu tý ti về con người của t, ngta chỉ bix đón nhận mà chẳng bao giờ tự m gây dựng lên tình cảm. Nếu thật sự ngta không mún koi t là bạn cũng được, t cũng không cần thứ tình cảm đó. Nhưng những lúc nào bùn hay gặp khó khăn , vụt ngã trước ngưỡng cửa cuộc đời t vẫn sẽ xuất hiện, sẽ an ủi cho người đó. Hỡi người bạn của t ơi ! t sẽ không bao giờ bỏ rơi bạn, chỉ cần bạn mún quay lại t vẫn cứ dang tay đón chào, hãy nhớ nhé !!!
Còn t, t không cần ai nữa cả, t có thể tự đứng vững mà không cần sự giúp đỡ của ai. T pùn t nói t pùn thì nói t suy nghĩ vớ vẩn không chịu lo học, vậy bắt t nói t vui làm gì khi tim t đang bị ức chế, đang đau nhói thế này. Sao ngay cả hành động cũng không cho t làm theo ý riêng của m,............ T chán lắm, thiệt sự t đã vụt ngã thiệt rùi, t mún m không như thế này, m mún m mãi là cô bé hay cười không biết pùn như lời a2 Diện nói. Nhưng sao khó thế này, ai có thể giúp t , mang lại hy vọng cho t đây????? Gia đình thì đổ nát, tình yêu thì tan vỡ, tình bạn thì quá hư vô,...........thui m ta với ta vậy.
Cứ như thế này hoài, t không bix chừng nào t mới thoát khỏi những suy nghĩ vô hình nữa, nhìu lúc nó cứ cuốn t theo vòng xoáy của cuộc đời. Có những lúc t chỉ mún học, không mún làm gì cả, nhưng lại có những lúc t không mún học cũng không mún làm gì cả, t cũng chẳng có lí do nào để học ngoài vì gia đình. Bởi vậy, nhìu lúc t chỉ mún ngủ, ngủ hoài ngủ mãi cho đến khi những suy nghĩ trong đầu t tan biến, cho đến khi t có thể là chính t thì t mới mún quay lại với mọi người.
Những lúc như thế t cần bờ vai để nương tựa lắm, t mún được òa khó cho vơi nỗi lòng, chỉ có pp và a2 là người thân mới có thể giúp t. Nhưng t không mún pp và a2 phải lo lắng cho t, không mún họ bix t pùn, cũng không mún họ phải pùn vì t. Vậy ai có thể giúp t đây???? Hỡi ông choy!

1 nhận xét:

  1. A2 cũng hok biết nói gì bây giờ để an ủi em. Nhưng nếu có việc gì bùn, rắc rối, cảm thấy bế tắc, hãy nói cho a2 nghe nhé, a sẽ cùng với e giải quyết. dẫu sao 2 ng giải quyết vẫn tốt hơn 1 ng mà. mạnh mẽ lên em gái!!! em còn có a2, pp và sh thương yêu em mà.

    Trả lờiXóa