Dường như có những suy nghĩ vớ vẩn nó cứ theo bám t mãi. Nhìu lúc t ước gì t làm được như những gì t nói. Ai cũng nghĩ t mạnh mẽ, mọi người lúc cần thì t lúc nào cũng ở bên cạnh để an ủi, chia sẻ và động viên họ làm lại cuộc đời, còn t............. những lúc t cần dù chỉ là một tin nhắn để hỏi han cũng không có. Chẳng lẻ mọi người không biết , không để ý tới tâm tư tình cảm của t sao???? Dù gì t cũng là con gái, cũng có lúc t vui, những lúc t bùn chứ, tại sao cứ bắt ép t lúc nào cũng phải vui cũng phải mang tiếng cười đến với mọi người hết vậy??? T đã quá mệt mỏi, sức chịu đựng cũng đã quá giới hạn. Tại sao không bao giờ t được sống với cảm xúc thực của lòng m.
Thế nên một người đã hỉu lầm t cho đến bh cũng vẫn chưa hỉu rõ t được. Người ta cứ nghĩ t "đã lừa dối, đã lợi dụng và đùa giỡn với tình cảm của người ta, đã xem ngta như lúc cần thì có, lúc không cần thì vứt như một con chó". Đúng thế, bởi vì những suy nghĩ đó nên có bao giờ người ta chịu hỉu và suy nghĩ cho t đâu. Là một người bạn t đã dùng hết sức m để níu kéo lại, đưa tình bạn về như xưa, nhưng dường như t càng cố gắng là tình bạn là càng bị phá vỡ, vì thế t cũng đành bó tay chỉ mong có ngày ngta hỉu cho những hành động của t. T không mún giải thix gì cho ngta nghe cả, giải thix làm gì khi ngta chẳng hỉu tý ti về con người của t, ngta chỉ bix đón nhận mà chẳng bao giờ tự m gây dựng lên tình cảm. Nếu thật sự ngta không mún koi t là bạn cũng được, t cũng không cần thứ tình cảm đó. Nhưng những lúc nào bùn hay gặp khó khăn , vụt ngã trước ngưỡng cửa cuộc đời t vẫn sẽ xuất hiện, sẽ an ủi cho người đó. Hỡi người bạn của t ơi ! t sẽ không bao giờ bỏ rơi bạn, chỉ cần bạn mún quay lại t vẫn cứ dang tay đón chào, hãy nhớ nhé !!!
Còn t, t không cần ai nữa cả, t có thể tự đứng vững mà không cần sự giúp đỡ của ai. T pùn t nói t pùn thì nói t suy nghĩ vớ vẩn không chịu lo học, vậy bắt t nói t vui làm gì khi tim t đang bị ức chế, đang đau nhói thế này. Sao ngay cả hành động cũng không cho t làm theo ý riêng của m,............ T chán lắm, thiệt sự t đã vụt ngã thiệt rùi, t mún m không như thế này, m mún m mãi là cô bé hay cười không biết pùn như lời a2 Diện nói. Nhưng sao khó thế này, ai có thể giúp t , mang lại hy vọng cho t đây????? Gia đình thì đổ nát, tình yêu thì tan vỡ, tình bạn thì quá hư vô,...........thui m ta với ta vậy.
Cứ như thế này hoài, t không bix chừng nào t mới thoát khỏi những suy nghĩ vô hình nữa, nhìu lúc nó cứ cuốn t theo vòng xoáy của cuộc đời. Có những lúc t chỉ mún học, không mún làm gì cả, nhưng lại có những lúc t không mún học cũng không mún làm gì cả, t cũng chẳng có lí do nào để học ngoài vì gia đình. Bởi vậy, nhìu lúc t chỉ mún ngủ, ngủ hoài ngủ mãi cho đến khi những suy nghĩ trong đầu t tan biến, cho đến khi t có thể là chính t thì t mới mún quay lại với mọi người.
Những lúc như thế t cần bờ vai để nương tựa lắm, t mún được òa khó cho vơi nỗi lòng, chỉ có pp và a2 là người thân mới có thể giúp t. Nhưng t không mún pp và a2 phải lo lắng cho t, không mún họ bix t pùn, cũng không mún họ phải pùn vì t. Vậy ai có thể giúp t đây???? Hỡi ông choy!
Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010
Thứ Hai, 17 tháng 5, 2010
KÍ ỨC TUỔI HỌC TRÒ
Mai là thi c++ rùi, mà đầu óc vẫn trống rỗng, ôi đúng là chán thật!! Chỉ còn đúng một ngày hum nay nữa m phải cố cày cho hít all pài,............ôi..........mệt thiệt............
Còn nhớ hùi xưa m vùi đầu vào sách vở y như một con thiêu thân, không có lối thoát. Suốt ngày chỉ biết học và học mà thui, nghĩ lại thấy mà sợ. Mà hình như m chưa có cái gì là làm theo ý muốn của m thì phải. Hoc cấp 2 thi chuyển cấp m chỉ mún học trường trong tỉnh, không cần danh tiếng vậy mà đến khi làm hồ sơ đưa cho gđ kí thì ............vỡ mộng, nhà m bắt m phải vô CVA- trường danh tiếng hùi đó m học. Thế mà tiếng thì có đấy còn danh chẳng biix kím ở đâu, ah đúng rùi có danh dự đó. Mà có cái danh dự để làm gì?? Trong khi kiến thức là lỗ hổng. Cấp 2 nắm kiến thức kĩ cỡ nào thì vào trường học cũng thành đứa không bix gì, all học sinh đã được học trước từ kỳ hè. và m càng thấy "choáng" hơn là cô cho pài tập chưa kịp giảng lấy một câu hay giải thix gì thì những cánh tay đã đua nhau đưa lên. mà càng "sock" hơn là không hỉu pài hỏi cô thì cô lại nói tự tìm hỉu và đi học thêm. M không hỉu mở trường học làm gì mà cứ để hsinh phải đi học thêm học bớt, chẳng lẻ mái trường chỉ là nơi để mọi người phô trương những kiến thức của m, thậm chí cả kiến thức cơ bản cũng không dạy thì làm sao mà tự mài mò được.1 tuần đầu tiên rời xa gđ để bước vào tỉnh học, m cứ nghĩ dù có khó khăn gì thì m sẽ vượt qua, m sẽ tự lập được, không để gđ mãi lun lo lắng cho m mãi được. Thế mà ý nghĩ đó bỗng chốc sụp đổ khi cầm trên tay bài kiểm tra 1đ. Lần đầu tiên trong đời m đã bị vấp ngã trên con đường học tập, những bông hoa diểm 10 mà mỗi năm m thường hay haí để tặng cho ba giờ đây nó đã tan thành mây khói, m chẳng biết làm gì nữa cả. ngay cả ý nghĩ chạy về nhà để ôm chặt ba òa khóc m cũng không dám, m không đủ tự tin để cầm con 1 trước ba, m sợ ba pùn, ba sẽ thất vọng, cũng sợ ba sẽ sụp đổ trong khi trước đây m quá hoàn hảo. M còn chưa chấp nhận được nói chi là pa.............
Chạy tới ôm A và òa khóc, m cảm thấy hối hận, ước chi lúc đó m vẫn giữ theo quan niệm của m để học trường A thì đâu có thế này, ước chi hùi đó m cố gắng học tốt hơn, ước chi.............., ước chi..............but ước cũng chỉ là thế giới ảo, mọi việc cũng đã diễn ra rùi có ước thì cũng đâu có giải quyết được gì............A an ủi và khuyên m nên bix chấp nhận số phận, con 1 sẽ không là gì nếu m nắm vững kiến thức. Và thế là m bắt đầu đi học thêm, đã đâm lao thì phải theo lao. Học để có kiến thức và học để có thể theo kịp các bạn.
nhìu lúc m cũng thấy mệt mỏi và chán nản lắm, cứ suốt ngày học rồi lại học chẳng bix gì ngoài học cả. Nhưng rồi thời gian cũng trôi qua, 1 năm học đã kết thúc A phải bước chân vào giảng đường ĐH bỏ m ở lại với lời hẹn ước. M đã cố gắng hít sức chỉ mong mau chóng kết thúc cấp 3 để được gặp và học chung môi trường zứ A. Nhưng cuộc đời không như ta mong muốn, A đã bị cuốn theo vòng xoáy của cuộc đời. A đã thay đổi, thay đổi đến nổi m không thể hỉu được. Hay phải chăng trước khi iu m a đã lỡ hẹn zứ người khác, vẫn nhớ hum nào cùng nhau ước hẹn, A bắt m phải hứa không được phụ tình A, but sao A lại chính là người đã bỏ m ra đi. Thui all đã là quá khứ, m phải cố quên all. vấp ngã ở chỗ nào m sẽ tự đứng dậy ở chỗ đó. Và có lẽ đó là lí do khiến m ghét học, ngay chính bh đây m cũng làm biếng lắm, m ghét những time wa, m chỉ mún chơi mà thui, chơi để bù những khoảng time kia m đã không là chính m. Nhưng đã hứa zứ a2 là sẽ cố gắng học thì m sẽ cố học pài thi cho tốt
Còn nhớ hùi xưa m vùi đầu vào sách vở y như một con thiêu thân, không có lối thoát. Suốt ngày chỉ biết học và học mà thui, nghĩ lại thấy mà sợ. Mà hình như m chưa có cái gì là làm theo ý muốn của m thì phải. Hoc cấp 2 thi chuyển cấp m chỉ mún học trường trong tỉnh, không cần danh tiếng vậy mà đến khi làm hồ sơ đưa cho gđ kí thì ............vỡ mộng, nhà m bắt m phải vô CVA- trường danh tiếng hùi đó m học. Thế mà tiếng thì có đấy còn danh chẳng biix kím ở đâu, ah đúng rùi có danh dự đó. Mà có cái danh dự để làm gì?? Trong khi kiến thức là lỗ hổng. Cấp 2 nắm kiến thức kĩ cỡ nào thì vào trường học cũng thành đứa không bix gì, all học sinh đã được học trước từ kỳ hè. và m càng thấy "choáng" hơn là cô cho pài tập chưa kịp giảng lấy một câu hay giải thix gì thì những cánh tay đã đua nhau đưa lên. mà càng "sock" hơn là không hỉu pài hỏi cô thì cô lại nói tự tìm hỉu và đi học thêm. M không hỉu mở trường học làm gì mà cứ để hsinh phải đi học thêm học bớt, chẳng lẻ mái trường chỉ là nơi để mọi người phô trương những kiến thức của m, thậm chí cả kiến thức cơ bản cũng không dạy thì làm sao mà tự mài mò được.1 tuần đầu tiên rời xa gđ để bước vào tỉnh học, m cứ nghĩ dù có khó khăn gì thì m sẽ vượt qua, m sẽ tự lập được, không để gđ mãi lun lo lắng cho m mãi được. Thế mà ý nghĩ đó bỗng chốc sụp đổ khi cầm trên tay bài kiểm tra 1đ. Lần đầu tiên trong đời m đã bị vấp ngã trên con đường học tập, những bông hoa diểm 10 mà mỗi năm m thường hay haí để tặng cho ba giờ đây nó đã tan thành mây khói, m chẳng biết làm gì nữa cả. ngay cả ý nghĩ chạy về nhà để ôm chặt ba òa khóc m cũng không dám, m không đủ tự tin để cầm con 1 trước ba, m sợ ba pùn, ba sẽ thất vọng, cũng sợ ba sẽ sụp đổ trong khi trước đây m quá hoàn hảo. M còn chưa chấp nhận được nói chi là pa.............
Chạy tới ôm A và òa khóc, m cảm thấy hối hận, ước chi lúc đó m vẫn giữ theo quan niệm của m để học trường A thì đâu có thế này, ước chi hùi đó m cố gắng học tốt hơn, ước chi.............., ước chi..............but ước cũng chỉ là thế giới ảo, mọi việc cũng đã diễn ra rùi có ước thì cũng đâu có giải quyết được gì............A an ủi và khuyên m nên bix chấp nhận số phận, con 1 sẽ không là gì nếu m nắm vững kiến thức. Và thế là m bắt đầu đi học thêm, đã đâm lao thì phải theo lao. Học để có kiến thức và học để có thể theo kịp các bạn.
nhìu lúc m cũng thấy mệt mỏi và chán nản lắm, cứ suốt ngày học rồi lại học chẳng bix gì ngoài học cả. Nhưng rồi thời gian cũng trôi qua, 1 năm học đã kết thúc A phải bước chân vào giảng đường ĐH bỏ m ở lại với lời hẹn ước. M đã cố gắng hít sức chỉ mong mau chóng kết thúc cấp 3 để được gặp và học chung môi trường zứ A. Nhưng cuộc đời không như ta mong muốn, A đã bị cuốn theo vòng xoáy của cuộc đời. A đã thay đổi, thay đổi đến nổi m không thể hỉu được. Hay phải chăng trước khi iu m a đã lỡ hẹn zứ người khác, vẫn nhớ hum nào cùng nhau ước hẹn, A bắt m phải hứa không được phụ tình A, but sao A lại chính là người đã bỏ m ra đi. Thui all đã là quá khứ, m phải cố quên all. vấp ngã ở chỗ nào m sẽ tự đứng dậy ở chỗ đó. Và có lẽ đó là lí do khiến m ghét học, ngay chính bh đây m cũng làm biếng lắm, m ghét những time wa, m chỉ mún chơi mà thui, chơi để bù những khoảng time kia m đã không là chính m. Nhưng đã hứa zứ a2 là sẽ cố gắng học thì m sẽ cố học pài thi cho tốt
Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010
thức khuya
một ngày thật pùn, chán và nản. học ngu quá cũng mệt ghê ak. bị pp chửi tê tua lun vì môn c++ quá dốt. tối nay m quyết tâm xử cho xong vụ này, nhất định ngày mai sẽ không bị ăn chửi nữa. cố lên n oy!!
Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010
NHỮNG THẮC MẮC TUỔI TEEN
Tình yêu là gì? Ai là người hoàn hảo để bạn yêu? Tình yêu có cần đi đến hôn nhân? Trong tình yêu, có nên phân biệt… trình độ học vấn?...
+ Người ta đặt ra rất nhiều định nghĩa cho tình yêu và những hành động phức tạp để thể hiện tình yêu.Vậy theo anh thế nào là sự đơn giản nhất của tình yêu? Và khi yêu ai chính là cách để thỏa mãn cái tôi của mình?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Khi yêu một người nào đó có thể là lúc chính mình đang thỏa mãn cái tôi của mình. Cái tôi của sự đồng cảm, cái tôi của sự chinh phục, cái tôi của nhu cầu giới tính, nhu cầu tinh thần.... Vấn đề không chỉ thỏa mãn cái tôi của mình mà còn biết “nâng chất” cái tôi của mình cũng như tạo ra sự tương hợp giữa cái tôi của mình với cái tôi của người khác. Khi yêu, hãy hiểu rằng người khác cũng có cái tôi lớn hơn thậm chí sắc nhọn hơn mình thì sao? Chính họ cũng cần được thỏa mãn?
Sự đơn giản nhất của tình yêu là không phải “đang giỡn”. Nói cách khác, đó chính là sự chân thành, nghiêm túc, biết chấp nhận, biết hy sinh... Chỉ cần những điều rất nhỏ này cũng rất to rồi... vì tình yêu mà! Thế nhưng nếu được định lượng một cách đơn giản nhất về tình yêu đó chính là sự hấp dẫn nhau về mặt giới tính, sự đồng cảm về tâm hồn...
+ Làm sao chúng ta có thể cân bằng giữa việc yêu hết mình và học thật tốt?
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Bạn phải biết khôn khéo thu xếp, biến cái này thành năng lượng cho cái kia. Cụ thể là xác định phương hướng dài lâu ngay từ đầu, muốn có được một tương lai tốt đẹp cho mình và người mình yêu, ta phải học tốt, có sự nghiệp đàng hoàng ở mai này, thông qua học vấn. Và phía đối tác của bạn cũng cùng chung quan điểm này. Có “quan điểm” chung rồi, hãy biết chia thời gian cụ thể ra sao cho “bên tình bên học” hai bên nặng đều, thậm chí là bên học cần phải nặng hơn, bởi tình thì có thể yêu cả đời, còn học chỉ có thể thực hiện tốt lúc ta còn trẻ.
Thay vì rủ nhau đi... cà phê bờ sông, hãy rủ nhau cùng đọc một cuốn sách. Thay vì kẹp người yêu đua xe ngoài lộ, hãy cùng đua bằng điểm số, bằng kết quả học tập, thâu lượm kiến thức. Thay vì cùng đã đời với một cặp áo “mô đen”, hãy cùng tít mắt với kết quả kì thi hai đứa cùng vượt qua một cách ngoạn mục...
+ Anh Sơn ơi! Tình yêu mà không cần đến hôn nhân liệu có ổn định không anh? Em rất yêu bạn em nhưng lại e ngại chuyện lập gia đình.
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Có thể khi chỉ yêu nhau mà không muốn cưới thì tình yêu sẽ khó ổn định bạn ạ! Điều rất giản đơn mà chúng ta có thể nhận ra là chúng ta muốn nhưng chắc gì người yêu của chúng ta muốn?
Hôn nhân dựa trên sự tự nguyện nhưng chính hôn nhân được xem là yếu tố để người ta có trách nhiệm hơn trong tình yêu.
Chuyện bạn ngại cưới vì lý do gì phải nên tìm hiểu thật kỹ để có quyết định cuối cùng. Không cưới không phải xấu nếu so với chuyện cưới để làm khổ người khác hoặc hứa cưới nhưng đánh bài chuồn...
+ Khi mối tình đầu yêu một cô gái, mà không hồi đáp lại, có phải ta sẽ chỉ yêu một cô gái khác có nét mặt giống như cô gái trước không? Còn những cô gái khác ta không có cảm xúc gì nhiều? Và luôn trong suy nghĩ chỉ tồn tại cô gái đầu tiên?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Tình đầu thật khó quên đã là minh chứng có độ tin cậy nhưng không có nghĩa là làm người ta nhớ mãi. Sẽ có hiện tượng tìm hình bóng tương đồng trong tình yêu nhưng không phải điều này xảy ra với bất kỳ người nào trong cuộc sống
Cảm xúc thật sẽ lên ngôi và khi ấy tình yêu sẽ đến. Quá khứ cũ sẽ bị đẩy lùi và lúc giờ đây chỉ còn những rung động đích thực mà thôi...
+ Trong tình yêu có phải nói những lời nhớ nhung và yêu thương thường xuyên không cho dù thật lòng mình như thế? Có cần kiềm chế hay hạn chế những lời yêu thương như thế để để không bị xem là "cuồng yêu" và giữ "cái tôi" của mình?
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Còn tùy ở từng đối tượng nữa bạn ạ, nếu đó là một cô gái... nhõng nhẽo, ưa được chiều chuộng, vuốt ve, thuộc “típ” con gái yêu bằng tai, thì có lẽ bạn nên tăng cường mật độ những lời yêu thương, bởi mấy cô này có khả năng “uống nước đường” mỗi ngày mấy chục li, từ sáng đến đêm mà vẫn không sợ... mập! Còn mấy cô thuộc “típ” cứng rắn, cá tính... bạn nên hạn chế... lải nhải cả ngày, bởi nàng dễ cho là mình... đầu môi chót lưỡi, sến, nói dzậy mà hổng phải dzậy...
Nhưng theo tôi, những lời yêu thương ấy nên biết “tiết kiệm”, xài đúng chỗ, như một điểm nhấn bất ngờ, khiến cho mối quan hệ thêm phần lãng mạn, đỡ nhàm chán... Và nói gì thì nói, về phía mày râu, cách chứng tỏ tình yêu thông qua hành động, đầy chất nam tính, vẫn hay hơn là “hát” tối ngày một bản, thì cho dù có hát thiệt lòng, người ta cũng chán. Đến một thời điểm “nguy cấp” nào đó, muốn bày tỏ lòng mình thì đã “hết bài”.
+ Cho em hỏi khi yêu một người con gái quá hiểu biết, khéo léo và rất tâm lý thì có đáng ngại không?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Cũng có thể lo ngại một tí vì chính mình phải hoàn thiện mình. Sự lo ngại này cũng thú vị đấy chứ nhưng đừng chuyển thành lo sợ thì nguy hiểm...
Điều quan trọng mà những người thông minh và khéo léo khi yêu sẽ không bao giờ chứng minh trực diện với người ấy tôi rất “ghê” đâu bạn ạ! Thế nhưng đã là “cây ngay thì đâu có sợ chết đứng” hở bạn?
+ Cuộc sống độc thân thật thú vị phải không ạ? Nếu không phải như thế thì trên thế giới sao nam nữ không thích kết hôn, không thích có sự ràng buộc?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Mỗi một kiểu sống hay cách sống sẽ có những điều rất riêng của nó và không thể “cưỡng ép” hay “đồng hóa” suy nghĩ của mình thành của người khác...
Vì một số lý do, có những người vẫn quyết định sống độc thân nhưng họ vẫn canh cánh trong lòng về một nỗi đau gia đình. Thông cảm hơn phê bình phải không bạn? Thích sống độc thân và không muốn ràng buộc có thể “trong nhau” chứ chưa chắc trùng nhau. Tùy mỗi hoàn cảnh để chúng ta sẽ có những cái nhìn hợp lý nhất.
+ "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở". Thực sự có một tình yêu vĩnh cửu không? Hay khi về già tình yêu sẽ dần lụi tàn, lúc đó người ta chỉ sống với nhau bằng NGHĨA thôi.
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Phát biểu theo cách của... định luật bảo toàn năng lượng thì, tình yêu thật sự không bao giờ mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Cho dù không còn những lãng mạn bềnh bồng, chim hoa mây gió thuở ban đầu, nhưng cái “nghĩa” ở một cặp vợ chồng lớn tuổi, vẫn biết yêu thương, chăm sóc cho nhau, vẫn sống hết lòng vì “ông ấy” (bà ấy) và đàn con đám cháu... thì cái “nghĩa” ấy, nhìn ở nhiều góc độ, thậm chí còn đẹp hơn cả tình yêu “là là” mặt đất thuở ban đầu.
Với cái nhìn của một người khá lãng mạn như tôi, nếu đã gọi là tình yêu thì ở trạng thái nào cũng đẹp, dang dở - vẹn toàn, đứt khúc - liền lạc, tròn vành vạnh hay bị... đập bẹp... đều “đã” cả!
+ Hiện tôi và anh ấy rất muốn tiến tới hôn nhân sau hơn 1 năm quen nhau, nhưng với đồng lương hiện chỉ đủ chi tiêu hằng tháng của cả hai thì với số tiền dành dụm ít ỏi, liệu đến khi nào chúng tôi mới được ở bên nhau. Chúng tôi phải làm sao đây?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Tin mới nhận là đám cưới tập thể năm nay được tổ chức rất gọn và vui. Tại sao bạn không cùng người ấy bàn luận để đi đến quyết định cuối cùng?
Vấn đề là sự sẵn sàng về mặt tâm lý, vấn đề là yêu nhau chân thành và nhu cầu cưới nhau thật mãnh liệt... Sẽ có nhiều người kề vai sát cánh với bạn... nếu như bạn cần sự sẻ chia, giúp đỡ!
+ Trong tình yêu chuyện tiền bạc có nên rạch ròi không? Em chưa bao giờ lấy tiền của bạn trai tiêu xài cả, nhưng mỗi lần đi chơi là anh ấy lại trả tiền mặc dù em và anh ấy đều có việc làm ổn định và thu nhập cũng khá
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Có lẽ chuyện vật chất trong tình yêu là vấn đề rất tế nhị và cần phải rõ ràng... Chuyện một bạn nam yêu một bạn nữ và lo lắng, tặng quà, trả tiền những lúc vui chơi là chuyện rất bình thường nếu chàng ấy vì động cơ “ga lăng”...
Thế nhưng anh ấy lo cho mình vài lần thì mình cũng có thể lo ít nhất một lần chứ bạn?
+ Khi mối tình đầu kéo dài 7 năm và rồi kết quả là chia tay. Vậy có nên thể hiện cái tôi bằng cách bắt có ngay một cuộc tình mới? Hay xác định mình nên sống độc thân???
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Rất nhiều người chọn giải pháp “dằn mặt” đối phương, sau khi trắc trở, chia tay, bằng một mối quan hệ mới, thậm chí còn... háo thắng đến độ “ôm eo ếch” lạng ngay mũi người kia, cho “nó” biết mặt! Đây là hành động rất thiếu chín chắn, như kiểu xin má cho ăn xôi, má hổng cho, con... bốc đất ăn liền cho má coi!
Hành động như vậy, thứ nhất ta đã có lỗi với người mình mới quen, vô tình coi họ như... cục gạch, bất kể lớn bé cứ thế xách trám đại vào cái lỗ mới thủng trong lòng. Thứ hai, vì chỉ xuất phát từ sự chụp giật, hiếu thắng, ta có thể sa vào một nẻo đi mà mình không hề có... bản đồ, dẫn đến những hậu quả khó lường. Hầu hết những người chọn giải pháp này sẽ bừng tỉnh sau một khoảng thời gian không dài. Thậm chí có người cực đoan, nói cụ thể là kết hôn liền với một người mới, nhưng trong tuần trăng mật vẫn... nhắm mắt hình dung ra bóng người cũ, và kết cục là dang dở, lầm lẫn cả một cuộc đời!
Còn giải pháp thứ hai, sống độc thân, cũng lại là một cách phản ứng cực đoan, gần như ngược lại với cách thứ nhất. Vậy theo tôi, tốt nhất là ta nên bình tĩnh, dừng lại một thời gian, cho mọi thứ lắng xuống. Lúc ấy bạn sẽ nhận ra, đâu là giải pháp tốt nhất cho tương lai của mình, sau cuộc khủng hoảng.
Cái tôi đích thực của mình là ở đây, chứ không phải là “cái tôi” mà mình ngộ nhận trong khoảng thời gian tăm tối kia, đó là một cái tôi giống như mấy anh chàng... đang xỉn, cứ một mực cãi rằng- tui đang tỉnh, bản lãnh của tui cao vòi vọi.
+ Khi hai người yêu nhau, trong cuộc sống có những mâu thuẫn thường hay xảy ra. Nếu môt người con trai nhường nhịn người con gái thì có phải là sợ không? Như thế có bị liệt vào hàng những người đàn ông sợ vợ?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Vấn đề là không phải ai nhường ai mà cả hai nhường nhau là tốt nhất. Tại sao chúng ta lại không cố gắng phấn đấu và hy sinh để đạt được điều này?
Nếu mất một chút “hào khí” để được một bầu không khí gia đình đầm ắm lắm lúc cũng thật nên. Điều quan trọng là đừng dồn mình vào thế khó chịu, căng thẳng tột độ thì vẫn chấp nhận được...
+ Em sắp đi du học ở Anh. Em phải nói sao với bạn trai? Để anh ấy hiểu và đồng ý chờ em.
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Rất khó có giải pháp hoàn hảo, mà người ngoài cuộc có thể tư vấn qua vài dòng, ở một thời điểm nhất định, hầu giúp bạn giải quyết tốt vấn đề này. Một câu nói trước lúc ra đi, kèm theo cái nắm tay, mắt nhìn vào mắt- Anh hãy chờ em, em sẽ trở về, có thể là điều kiện cần, nhưng chưa đủ. Cái “bóng ma”- xa mặt cách lòng hẳn đang ám ảnh bạn.
Nhưng điều này đã được cải thiện đáng kể trong thời đại thông tin liên lạc tiên tiến hiện nay. Đều đặn dùng internet làm cầu nối, sẻ chia, an ủi, luôn tạo cảm giác cho anh ấy thấy bạn ở bên cạnh... Nhưng cũng đừng quá cực đoan, dẫn đến việc anh ta cảm thấy bạn “yếu thế”, hoặc “ở xa mà còn kiểm soát tui cỡ đó, mai mốt về gần còn... thít cổ tui cỡ nào”. Tóm lại, việc này giống như bạn... rang bắp bằng một đôi đũa dài từ... Anh quốc đến VN, đảo đều tay, luôn giữ lửa cho đều, nhưng cũng đừng để cháy khét, hoặc tắt bếp. Khó, nhưng làm được!
+ Khi yêu nhau, hôn thế nào là đúng, có nên cho anh ấy hôn không (hôn môi). Anh ấy bảo cho hôn chỗ ... em có nên cho không. Em bảo anh ấy không được hôn nhưng anh ấy bảo quá yêu em và anh ấy “chịu đấm ăn xôi” mặc dù em có nói không bao giờ em đánh một ai. Cách nói như vậy là anh ấy có thực sự yêu em không.
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Vấn đề ở quan điểm của mỗi người bạn ạ. Nếu thực sự bạn thích thì bạn vẫn có thể đồng ý và nếu cảm thấy không thích thì đành vậy...
Tại sao bạn và anh ấy không chuyện trò chuyện thẳng thắn với nhau? Mà tốt nhất là khi ăn hỏi xong hay thậm chí trước khi đám cưới vài ngày ban luận sâu về chuyện này là điều nên làm chứ bạn?
Nếu khi yêu, chỉ cần rất lãng mạn, nhẹ nhàng cũng đủ nếu bạn cảm thấy đủ. Còn chính bạn vẫn muốn hơn thế nữa thì do bạn quyết định thôi...
+ Có một tình yêu tồn tại mà không hề gặp nhau không ạ? Rất nhiều người bảo không nhưng bản thân em vẫn muốn tin vào điều kỳ diệu của nó. Và một câu hỏi khác: Một tình cảm vượt hơn cả tình anh em, bạn bè thì có đủ để gọi là tình yêu chưa? Cảm ơn và mong được trả lời.
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Tại sao không hở bạn nếu như chúng ta đặt tên cho nó là “điều phi thường”? Vấn đề còn lại là tỉ lệ xảy ra cực thấp... Tình mạng, tình telephone hay thậm chí là những mối tình chỉ duy nhất một lần thấy dáng nhau là kiểu tình như thế. Nếu được chia sẻ với bạn thì thay vì mong chờ sự kỳ diệu vậy bạn hãy làm điều bình thường với một thái độ trân trọng như là kỳ diệu ó vẻ sẽ an toàn hơn bạn nhỉ?
Tình cảm vượt hơn cả tình anh em, bạn bè theo bạn nó như thế nào, ra sao? Nếu chính xác như bạn nói ở mặt câu chữ thì nó chưa là tình yêu vì nếu là tình yêu chính bạn đã gọi là tình yêu rồi!
+ Bạn trai tôi là người có tư tưởng bảo thủ và hướng về gia đình. Anh ta luôn đòi hỏi tôi phải hoàn hảo, sửa đổi theo quan niệm sống của anh ta, mặc dù tôi theo đánh giá của nhiều người đã là người khá hoàn hảo, làm cho tôi đôi khi cảm thấy mình chỉ toàn khuyết điểm trong mắt anh ta.
Mặc dù vậy anh ta vẫn nói yêu và muốn tiến tới hôn nhân với tôi... và vẫn không ngừng muốn tôi phải sửa đổi... tôi đang rất hoang mang liệu anh ta có yêu chính bản thân tôi và liệu tôi có thể hạnh phúc với người chồng như vậy?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Không có người hoàn hảo để yêu mà mỗi người nên học cách để yêu người không hoàn hảo bạn ạ. Bạn cũng không thể hoàn hảo nên anh ấy yêu cầu cao ở bạn là chuyện bình thường... Mà tại sao anh ta lại không yêu cầu cao chính mình cũng như bạn không yêu cầu ở anh ấy bạn nhỉ???
+ Làm thế nào để có thể giữ chân hai người người cùng yêu thương mình trong thời điểm mình chưa có quyết định cho một ai cả mà không mất lòng cả hai người.con gái thật là tham lam, nhưng họ là phái yếu mà
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Yếu gì mà... khỏe dữ vậy bạn!? Nếu tôi khuyên bạn một giải pháp nào đó để khiến hai anh chàng này cùng “sống dở chết dở”, nghĩa là tôi đã khuyên bạn cùng lúc... chạy xe trên cả hai hè phố, trước mũi cảnh sát giao thông! Bạn tung chiêu một, thì hai anh chàng kia có thể tung chiêu đến hai ba, thậm chí là muời mười lăm để cùng... xẻ thịt bạn mà bạn không lường được!
Lời khuyên chân thành nhất, là bạn hãy sớm thu xếp lấy một bên, hoặc tốt hơn nữa là lùi ra với cả hai bên, thay vì âm mưu xấn vô cùng một lúc. Bởi nếu là một tình yêu thật sự, con tim trong sâu thẳm của bạn tự khắc đã mách bảo bạn phải chọn lựa bên nào, còn chưa chọn lựa được, mà muốn câu dầm kiểu này, người ta nghe mùi... âm mưu nhiều hơn là hương tình yêu bạn ạ! Mà một khi đã “âm mưu”, thì bạn đã đẩy mình vô tình thế có thể âm mưu sẽ bị lật tẩy, lúc ấy bạn sẽ trắng tay và đến... bắt đền người tư vấn thì đã muộn.
+ Chúng em yêu nhau và dự định sẽ tiến tới hôn nhân, nhưng gia đình anh ấy không chấp nhận. Vậy bây giờ chúng em nên làm thế nào? Chúng em có nên "vượt rào", tạo áp lực để gia đình đồn ý hay không?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Đó cũng chỉ là một trong nhiều cách mà thôi. Hãy tìm hiểu thêm gia đình anh ấy không chấp nhận vì lý do gì, hãy cùng trò chuyện với anh ấy đề quyết định này được cả hai người đồng thuận...
Tại sao bạn lại không chuyển tình huống chi tiết hơn nữa để TT tư vấn hoặc bạn sẽ tư vấn trực tiếp với những chuyên gia tư vấn?
+ Khi người yêu không hiểu ý của mình hay thỉnh thoảng luôn làm trái ý mình thì mình phải cư xử như thế nào để vừa đạt được kết quả mà lại không gây tranh cãi? Xin TS hãy giải đáp dùm.
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Thỉnh thoảng không hiểu ý của mình khác với chuyện hai người luôn luôn tranh cãi và không tìm ra được tiếng nói chung. Điều bạn hỏi là biểu hiện rất bình thường bạn ạ!
+ Anh chị ơi, trong tình yêu có phân biệt về trình độ học vấn không nhỉ?
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Thay vì dùng chữ “trình độ học vấn”, hàm nghĩa nặng hơn về mặt bằng cấp, ta cùng nới rộng biên độ thành “trình độ văn hóa” để bàn. Văn hóa ở đây bao hàm từ học vấn, đến cách ứng xử, quan niệm đời sống, cách “quản trị” gia đình, giáo dục con cái... Và sự tương đồng ở vế sau, có lẽ quan trọng hơn là sự phân biệt ở vế trước. Xét trên lý thuyết, hoàng tử ở trong cung, được thụ giáo bởi nền giáo dục cấp độ hoàng gia, vẫn có thể yêu và sống với một nàng lọ lem nơi “hốc bà tó” một cách hạnh phúc. Miễn là hai bên có một cái đích lớn để hướng tới, từ đó khéo léo thu xếp sự bất đồng trong từng hoàn cảnh cụ thể.
Ví dụ, khi có con, phía này muốn chăm sóc chúng bằng phương pháp y tế giáo dục hiện đại, thông qua sách báo, sự tư vấn của các bác sĩ... phía kia lại muốn nuôi chúng theo cách của “ông bà”, mời... thầy cúng về nhà khi chúng bệnh, cho chúng... uống nước bùa thay vì uống thuốc. Dẫn đến vợ chồng cãi nhau banh từ nhà mình qua nhà hàng xóm. Thế là thua!
Trong trường hợp cụ thể này, hãy biết nghĩ ngay tới cái chung là sự mạnh khỏe của đứa con, đừng mất công tranh cãi “tui đúng- nó sai”, cả hai bên cùng nhịn, không đưa con trở lại quá khứ bằng cách ngược lại thuở ông bà, mà hãy đem nó đến bệnh viện ở thì hiện tại. Tóm lại, nếu có sự chênh lệch, thì người hơn đừng luôn muốn chứng tỏ mình hơn, người thua cũng đừng bảo thủ, hoặc mặc cảm quá đáng mình thua. Luôn lấy sự bình tĩnh làm đầu. Hai cái bánh răng muốn vận hành tốt, thì bên này “thò ra”, bên kia phải “thụt vào”, ở giữa bôi thêm dầu nhớt tình yêu, thế là ổn!
Hãy thật nhẹ nhàng và chọn đúng “điểm rơi” để góp ý thay vì tranh cãi. Bạn và người ấy sẽ cảm thấy thật hạnh phúc. Vấn đề còn lại là người ấy không được phép “luôn luôn lắng nghe, lâu lâu mới hiểu” bạn ạ!
+ Người ta nói con gái yêu bằng tai. Vậy làm sao để chinh phục con gái khi mình không giỏi giao tiếp. Và tình yêu cần phải trải qua thử thách mới là tình yêu bền vững, nhưng trong cuộc sống hiện tại liệu có bao nhiêu cơ hội, thử thách như vậy để phái mạnh thể hiện mình chứ? Nếu vậy làm cách nào để thể hiện tình cảm một cách chân thành nhất.
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Có vẻ bạn đang ở góc độ nhìn tình yêu từ phía ngoài vào trong, hơi nặng về... lý thuyết, và ám ảnh bởi lý thuyết. Việc đầu tiên là bạn hãy tự tin, con người chúng ta có nhiều công cụ giao tiếp khác nhau, với tình yêu lại càng nhiều “công cụ” hơn nữa, đâu hẳn cứ cần phải giỏi nói. Bạn có thể yên tâm rằng, đối phương có thể cảm nhận được tình yêu rực cháy ở bạn, cho dù bạn chẳng phải... bật quẹt bằng cách nói ra.
Một cái bóng âm thầm đến bên cạnh lúc người ta buồn, một ánh mắt rạng rỡ sẻ chia lúc người ta vui, một cái áo mưa lúc trời bất ngờ đổ... nước, khoác lên vai người ta (trong khi mình ướt mem, "run như cầy sấy")... đều là cách biểu hiện tình yêu. Còn việc “trải qua thử thách”, đâu cứ đường đang láng, bạn phải quẹo xuống mương, băng xuống đìa rồi lóp ngóp chui lên?! Phấn đấu có một công việc ổn định, đủ khả năng lo lắng cho gia đình mai này. Hoặc cụ thể là... đủ tiền để làm đám cưới, khi tình yêu đã chín muồi, thiết nghĩ đó cũng là... thử thách với không ít đấng mày râu đó chứ!
+ Tình cảm vốn dĩ ích kỷ? Nên khi ta thích hoặc yêu một ai đó, thì ta sẽ cố gắng thể hiện tình cảm với người đó, không có ý định" nhường" người đó cho người thứ 3. Nhưng yêu là cho hết, sao lại có sự mâu thuẫn này? Mong giải thích giùm em.
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Thực ra sự ích kỷ và cho hết mà bạn nói không hề mâu thuẫn với nhau vì đỉnh cao của “cho hết” ở đây là cho người ấy một tình yêu, cho người ấy một niềm tin... Nếu người ấy đã lấy thì hồn rất đầy, làm sao có thể lấy thêm của người khác...
Ngay cả khi cho hết, dù không nói nhưng lòng vẫn mong được yêu. Đó chính là cái ích kỷ rồi bạn ạ!
+ Ở tuổi teen, khi thích một ai đó có nhất thiết phải nói ra không? Làm sao biết người ta có thích mình hay không khi mình không quan tâm thì người ta buồn còn khi mình tỏ thái độ thì người ta tỏ ra khá lạnh nhạt?
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Tuổi teen là lứa tuổi của những người mới... tập lái xe, lao ra đường cứ muốn kéo hết ga, muốn chứng tỏ mình là “tay lái lụa”, nhưng kinh nghiệm... trường đua thực chất lại chưa vững lắm, rất dễ té, rất dễ bị tổn thương. Mà đã bị thương, lãnh ngay một “cái thẹo” trên gương mặt thanh tân, thì sự suy sụp là không nhỏ.
Nói ra xa, để mà nói lại gần, khi chọn giải pháp bày tỏ với người mà mình thầm yêu, ta tạm coi tỉ lệ là năm ăn- năm thua, nếu người ta gật thì tạm chưa bàn tiếp, còn người ta lắc thì ôi thôi, ngay lập tức một cái hố đen ngòm kéo mình xuống, trời đất lộn tùng phèo, bèo nhèo như con mèo nhảy vô nồi nước lèo! Vì thế, muốn bày tỏ lời yêu, ta cần phải quan sát, nhìn nhận cho kĩ, tránh rơi vào hoàn cảnh kia.
Nhưng đây lại là điểm mâu thuẫn, bởi biết nhìn nhận cho kĩ, một cách đầy bản lãnh, lại không phải là “thuộc tính” của tuổi teen. Vì vậy, cách giải quyết “những mối tình” ở tuổi này, có lẽ là hãy để cho mắt nói, hãy để cho môi cười, hãy để cho đối phương cảm nhận vừa đủ một tấm lòng e ấp... Biết dừng lại ở đây, ta sẽ có nhiều kỉ niệm đẹp, sẽ có những kinh nghiệm vừa đủ để bước tiếp trên con đường đẹp đẽ dài dặc ở mai này. Tôi nghĩ, với phần trả lời này, đã bao hàm cả hai vế của câu hỏi mà bạn đặt ra.
Sưu tầm
Mình thấy hay hay nên đăng lên cho các bạn đọc tham khảo!!!
+ Người ta đặt ra rất nhiều định nghĩa cho tình yêu và những hành động phức tạp để thể hiện tình yêu.Vậy theo anh thế nào là sự đơn giản nhất của tình yêu? Và khi yêu ai chính là cách để thỏa mãn cái tôi của mình?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Khi yêu một người nào đó có thể là lúc chính mình đang thỏa mãn cái tôi của mình. Cái tôi của sự đồng cảm, cái tôi của sự chinh phục, cái tôi của nhu cầu giới tính, nhu cầu tinh thần.... Vấn đề không chỉ thỏa mãn cái tôi của mình mà còn biết “nâng chất” cái tôi của mình cũng như tạo ra sự tương hợp giữa cái tôi của mình với cái tôi của người khác. Khi yêu, hãy hiểu rằng người khác cũng có cái tôi lớn hơn thậm chí sắc nhọn hơn mình thì sao? Chính họ cũng cần được thỏa mãn?
Sự đơn giản nhất của tình yêu là không phải “đang giỡn”. Nói cách khác, đó chính là sự chân thành, nghiêm túc, biết chấp nhận, biết hy sinh... Chỉ cần những điều rất nhỏ này cũng rất to rồi... vì tình yêu mà! Thế nhưng nếu được định lượng một cách đơn giản nhất về tình yêu đó chính là sự hấp dẫn nhau về mặt giới tính, sự đồng cảm về tâm hồn...
+ Làm sao chúng ta có thể cân bằng giữa việc yêu hết mình và học thật tốt?
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Bạn phải biết khôn khéo thu xếp, biến cái này thành năng lượng cho cái kia. Cụ thể là xác định phương hướng dài lâu ngay từ đầu, muốn có được một tương lai tốt đẹp cho mình và người mình yêu, ta phải học tốt, có sự nghiệp đàng hoàng ở mai này, thông qua học vấn. Và phía đối tác của bạn cũng cùng chung quan điểm này. Có “quan điểm” chung rồi, hãy biết chia thời gian cụ thể ra sao cho “bên tình bên học” hai bên nặng đều, thậm chí là bên học cần phải nặng hơn, bởi tình thì có thể yêu cả đời, còn học chỉ có thể thực hiện tốt lúc ta còn trẻ.
Thay vì rủ nhau đi... cà phê bờ sông, hãy rủ nhau cùng đọc một cuốn sách. Thay vì kẹp người yêu đua xe ngoài lộ, hãy cùng đua bằng điểm số, bằng kết quả học tập, thâu lượm kiến thức. Thay vì cùng đã đời với một cặp áo “mô đen”, hãy cùng tít mắt với kết quả kì thi hai đứa cùng vượt qua một cách ngoạn mục...
+ Anh Sơn ơi! Tình yêu mà không cần đến hôn nhân liệu có ổn định không anh? Em rất yêu bạn em nhưng lại e ngại chuyện lập gia đình.
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Có thể khi chỉ yêu nhau mà không muốn cưới thì tình yêu sẽ khó ổn định bạn ạ! Điều rất giản đơn mà chúng ta có thể nhận ra là chúng ta muốn nhưng chắc gì người yêu của chúng ta muốn?
Hôn nhân dựa trên sự tự nguyện nhưng chính hôn nhân được xem là yếu tố để người ta có trách nhiệm hơn trong tình yêu.
Chuyện bạn ngại cưới vì lý do gì phải nên tìm hiểu thật kỹ để có quyết định cuối cùng. Không cưới không phải xấu nếu so với chuyện cưới để làm khổ người khác hoặc hứa cưới nhưng đánh bài chuồn...
+ Khi mối tình đầu yêu một cô gái, mà không hồi đáp lại, có phải ta sẽ chỉ yêu một cô gái khác có nét mặt giống như cô gái trước không? Còn những cô gái khác ta không có cảm xúc gì nhiều? Và luôn trong suy nghĩ chỉ tồn tại cô gái đầu tiên?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Tình đầu thật khó quên đã là minh chứng có độ tin cậy nhưng không có nghĩa là làm người ta nhớ mãi. Sẽ có hiện tượng tìm hình bóng tương đồng trong tình yêu nhưng không phải điều này xảy ra với bất kỳ người nào trong cuộc sống
Cảm xúc thật sẽ lên ngôi và khi ấy tình yêu sẽ đến. Quá khứ cũ sẽ bị đẩy lùi và lúc giờ đây chỉ còn những rung động đích thực mà thôi...
+ Trong tình yêu có phải nói những lời nhớ nhung và yêu thương thường xuyên không cho dù thật lòng mình như thế? Có cần kiềm chế hay hạn chế những lời yêu thương như thế để để không bị xem là "cuồng yêu" và giữ "cái tôi" của mình?
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Còn tùy ở từng đối tượng nữa bạn ạ, nếu đó là một cô gái... nhõng nhẽo, ưa được chiều chuộng, vuốt ve, thuộc “típ” con gái yêu bằng tai, thì có lẽ bạn nên tăng cường mật độ những lời yêu thương, bởi mấy cô này có khả năng “uống nước đường” mỗi ngày mấy chục li, từ sáng đến đêm mà vẫn không sợ... mập! Còn mấy cô thuộc “típ” cứng rắn, cá tính... bạn nên hạn chế... lải nhải cả ngày, bởi nàng dễ cho là mình... đầu môi chót lưỡi, sến, nói dzậy mà hổng phải dzậy...
Nhưng theo tôi, những lời yêu thương ấy nên biết “tiết kiệm”, xài đúng chỗ, như một điểm nhấn bất ngờ, khiến cho mối quan hệ thêm phần lãng mạn, đỡ nhàm chán... Và nói gì thì nói, về phía mày râu, cách chứng tỏ tình yêu thông qua hành động, đầy chất nam tính, vẫn hay hơn là “hát” tối ngày một bản, thì cho dù có hát thiệt lòng, người ta cũng chán. Đến một thời điểm “nguy cấp” nào đó, muốn bày tỏ lòng mình thì đã “hết bài”.
+ Cho em hỏi khi yêu một người con gái quá hiểu biết, khéo léo và rất tâm lý thì có đáng ngại không?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Cũng có thể lo ngại một tí vì chính mình phải hoàn thiện mình. Sự lo ngại này cũng thú vị đấy chứ nhưng đừng chuyển thành lo sợ thì nguy hiểm...
Điều quan trọng mà những người thông minh và khéo léo khi yêu sẽ không bao giờ chứng minh trực diện với người ấy tôi rất “ghê” đâu bạn ạ! Thế nhưng đã là “cây ngay thì đâu có sợ chết đứng” hở bạn?
+ Cuộc sống độc thân thật thú vị phải không ạ? Nếu không phải như thế thì trên thế giới sao nam nữ không thích kết hôn, không thích có sự ràng buộc?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Mỗi một kiểu sống hay cách sống sẽ có những điều rất riêng của nó và không thể “cưỡng ép” hay “đồng hóa” suy nghĩ của mình thành của người khác...
Vì một số lý do, có những người vẫn quyết định sống độc thân nhưng họ vẫn canh cánh trong lòng về một nỗi đau gia đình. Thông cảm hơn phê bình phải không bạn? Thích sống độc thân và không muốn ràng buộc có thể “trong nhau” chứ chưa chắc trùng nhau. Tùy mỗi hoàn cảnh để chúng ta sẽ có những cái nhìn hợp lý nhất.
+ "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở". Thực sự có một tình yêu vĩnh cửu không? Hay khi về già tình yêu sẽ dần lụi tàn, lúc đó người ta chỉ sống với nhau bằng NGHĨA thôi.
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Phát biểu theo cách của... định luật bảo toàn năng lượng thì, tình yêu thật sự không bao giờ mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Cho dù không còn những lãng mạn bềnh bồng, chim hoa mây gió thuở ban đầu, nhưng cái “nghĩa” ở một cặp vợ chồng lớn tuổi, vẫn biết yêu thương, chăm sóc cho nhau, vẫn sống hết lòng vì “ông ấy” (bà ấy) và đàn con đám cháu... thì cái “nghĩa” ấy, nhìn ở nhiều góc độ, thậm chí còn đẹp hơn cả tình yêu “là là” mặt đất thuở ban đầu.
Với cái nhìn của một người khá lãng mạn như tôi, nếu đã gọi là tình yêu thì ở trạng thái nào cũng đẹp, dang dở - vẹn toàn, đứt khúc - liền lạc, tròn vành vạnh hay bị... đập bẹp... đều “đã” cả!
+ Hiện tôi và anh ấy rất muốn tiến tới hôn nhân sau hơn 1 năm quen nhau, nhưng với đồng lương hiện chỉ đủ chi tiêu hằng tháng của cả hai thì với số tiền dành dụm ít ỏi, liệu đến khi nào chúng tôi mới được ở bên nhau. Chúng tôi phải làm sao đây?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Tin mới nhận là đám cưới tập thể năm nay được tổ chức rất gọn và vui. Tại sao bạn không cùng người ấy bàn luận để đi đến quyết định cuối cùng?
Vấn đề là sự sẵn sàng về mặt tâm lý, vấn đề là yêu nhau chân thành và nhu cầu cưới nhau thật mãnh liệt... Sẽ có nhiều người kề vai sát cánh với bạn... nếu như bạn cần sự sẻ chia, giúp đỡ!
+ Trong tình yêu chuyện tiền bạc có nên rạch ròi không? Em chưa bao giờ lấy tiền của bạn trai tiêu xài cả, nhưng mỗi lần đi chơi là anh ấy lại trả tiền mặc dù em và anh ấy đều có việc làm ổn định và thu nhập cũng khá
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Có lẽ chuyện vật chất trong tình yêu là vấn đề rất tế nhị và cần phải rõ ràng... Chuyện một bạn nam yêu một bạn nữ và lo lắng, tặng quà, trả tiền những lúc vui chơi là chuyện rất bình thường nếu chàng ấy vì động cơ “ga lăng”...
Thế nhưng anh ấy lo cho mình vài lần thì mình cũng có thể lo ít nhất một lần chứ bạn?
+ Khi mối tình đầu kéo dài 7 năm và rồi kết quả là chia tay. Vậy có nên thể hiện cái tôi bằng cách bắt có ngay một cuộc tình mới? Hay xác định mình nên sống độc thân???
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Rất nhiều người chọn giải pháp “dằn mặt” đối phương, sau khi trắc trở, chia tay, bằng một mối quan hệ mới, thậm chí còn... háo thắng đến độ “ôm eo ếch” lạng ngay mũi người kia, cho “nó” biết mặt! Đây là hành động rất thiếu chín chắn, như kiểu xin má cho ăn xôi, má hổng cho, con... bốc đất ăn liền cho má coi!
Hành động như vậy, thứ nhất ta đã có lỗi với người mình mới quen, vô tình coi họ như... cục gạch, bất kể lớn bé cứ thế xách trám đại vào cái lỗ mới thủng trong lòng. Thứ hai, vì chỉ xuất phát từ sự chụp giật, hiếu thắng, ta có thể sa vào một nẻo đi mà mình không hề có... bản đồ, dẫn đến những hậu quả khó lường. Hầu hết những người chọn giải pháp này sẽ bừng tỉnh sau một khoảng thời gian không dài. Thậm chí có người cực đoan, nói cụ thể là kết hôn liền với một người mới, nhưng trong tuần trăng mật vẫn... nhắm mắt hình dung ra bóng người cũ, và kết cục là dang dở, lầm lẫn cả một cuộc đời!
Còn giải pháp thứ hai, sống độc thân, cũng lại là một cách phản ứng cực đoan, gần như ngược lại với cách thứ nhất. Vậy theo tôi, tốt nhất là ta nên bình tĩnh, dừng lại một thời gian, cho mọi thứ lắng xuống. Lúc ấy bạn sẽ nhận ra, đâu là giải pháp tốt nhất cho tương lai của mình, sau cuộc khủng hoảng.
Cái tôi đích thực của mình là ở đây, chứ không phải là “cái tôi” mà mình ngộ nhận trong khoảng thời gian tăm tối kia, đó là một cái tôi giống như mấy anh chàng... đang xỉn, cứ một mực cãi rằng- tui đang tỉnh, bản lãnh của tui cao vòi vọi.
+ Khi hai người yêu nhau, trong cuộc sống có những mâu thuẫn thường hay xảy ra. Nếu môt người con trai nhường nhịn người con gái thì có phải là sợ không? Như thế có bị liệt vào hàng những người đàn ông sợ vợ?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Vấn đề là không phải ai nhường ai mà cả hai nhường nhau là tốt nhất. Tại sao chúng ta lại không cố gắng phấn đấu và hy sinh để đạt được điều này?
Nếu mất một chút “hào khí” để được một bầu không khí gia đình đầm ắm lắm lúc cũng thật nên. Điều quan trọng là đừng dồn mình vào thế khó chịu, căng thẳng tột độ thì vẫn chấp nhận được...
+ Em sắp đi du học ở Anh. Em phải nói sao với bạn trai? Để anh ấy hiểu và đồng ý chờ em.
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Rất khó có giải pháp hoàn hảo, mà người ngoài cuộc có thể tư vấn qua vài dòng, ở một thời điểm nhất định, hầu giúp bạn giải quyết tốt vấn đề này. Một câu nói trước lúc ra đi, kèm theo cái nắm tay, mắt nhìn vào mắt- Anh hãy chờ em, em sẽ trở về, có thể là điều kiện cần, nhưng chưa đủ. Cái “bóng ma”- xa mặt cách lòng hẳn đang ám ảnh bạn.
Nhưng điều này đã được cải thiện đáng kể trong thời đại thông tin liên lạc tiên tiến hiện nay. Đều đặn dùng internet làm cầu nối, sẻ chia, an ủi, luôn tạo cảm giác cho anh ấy thấy bạn ở bên cạnh... Nhưng cũng đừng quá cực đoan, dẫn đến việc anh ta cảm thấy bạn “yếu thế”, hoặc “ở xa mà còn kiểm soát tui cỡ đó, mai mốt về gần còn... thít cổ tui cỡ nào”. Tóm lại, việc này giống như bạn... rang bắp bằng một đôi đũa dài từ... Anh quốc đến VN, đảo đều tay, luôn giữ lửa cho đều, nhưng cũng đừng để cháy khét, hoặc tắt bếp. Khó, nhưng làm được!
+ Khi yêu nhau, hôn thế nào là đúng, có nên cho anh ấy hôn không (hôn môi). Anh ấy bảo cho hôn chỗ ... em có nên cho không. Em bảo anh ấy không được hôn nhưng anh ấy bảo quá yêu em và anh ấy “chịu đấm ăn xôi” mặc dù em có nói không bao giờ em đánh một ai. Cách nói như vậy là anh ấy có thực sự yêu em không.
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Vấn đề ở quan điểm của mỗi người bạn ạ. Nếu thực sự bạn thích thì bạn vẫn có thể đồng ý và nếu cảm thấy không thích thì đành vậy...
Tại sao bạn và anh ấy không chuyện trò chuyện thẳng thắn với nhau? Mà tốt nhất là khi ăn hỏi xong hay thậm chí trước khi đám cưới vài ngày ban luận sâu về chuyện này là điều nên làm chứ bạn?
Nếu khi yêu, chỉ cần rất lãng mạn, nhẹ nhàng cũng đủ nếu bạn cảm thấy đủ. Còn chính bạn vẫn muốn hơn thế nữa thì do bạn quyết định thôi...
+ Có một tình yêu tồn tại mà không hề gặp nhau không ạ? Rất nhiều người bảo không nhưng bản thân em vẫn muốn tin vào điều kỳ diệu của nó. Và một câu hỏi khác: Một tình cảm vượt hơn cả tình anh em, bạn bè thì có đủ để gọi là tình yêu chưa? Cảm ơn và mong được trả lời.
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Tại sao không hở bạn nếu như chúng ta đặt tên cho nó là “điều phi thường”? Vấn đề còn lại là tỉ lệ xảy ra cực thấp... Tình mạng, tình telephone hay thậm chí là những mối tình chỉ duy nhất một lần thấy dáng nhau là kiểu tình như thế. Nếu được chia sẻ với bạn thì thay vì mong chờ sự kỳ diệu vậy bạn hãy làm điều bình thường với một thái độ trân trọng như là kỳ diệu ó vẻ sẽ an toàn hơn bạn nhỉ?
Tình cảm vượt hơn cả tình anh em, bạn bè theo bạn nó như thế nào, ra sao? Nếu chính xác như bạn nói ở mặt câu chữ thì nó chưa là tình yêu vì nếu là tình yêu chính bạn đã gọi là tình yêu rồi!
+ Bạn trai tôi là người có tư tưởng bảo thủ và hướng về gia đình. Anh ta luôn đòi hỏi tôi phải hoàn hảo, sửa đổi theo quan niệm sống của anh ta, mặc dù tôi theo đánh giá của nhiều người đã là người khá hoàn hảo, làm cho tôi đôi khi cảm thấy mình chỉ toàn khuyết điểm trong mắt anh ta.
Mặc dù vậy anh ta vẫn nói yêu và muốn tiến tới hôn nhân với tôi... và vẫn không ngừng muốn tôi phải sửa đổi... tôi đang rất hoang mang liệu anh ta có yêu chính bản thân tôi và liệu tôi có thể hạnh phúc với người chồng như vậy?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Không có người hoàn hảo để yêu mà mỗi người nên học cách để yêu người không hoàn hảo bạn ạ. Bạn cũng không thể hoàn hảo nên anh ấy yêu cầu cao ở bạn là chuyện bình thường... Mà tại sao anh ta lại không yêu cầu cao chính mình cũng như bạn không yêu cầu ở anh ấy bạn nhỉ???
+ Làm thế nào để có thể giữ chân hai người người cùng yêu thương mình trong thời điểm mình chưa có quyết định cho một ai cả mà không mất lòng cả hai người.con gái thật là tham lam, nhưng họ là phái yếu mà
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Yếu gì mà... khỏe dữ vậy bạn!? Nếu tôi khuyên bạn một giải pháp nào đó để khiến hai anh chàng này cùng “sống dở chết dở”, nghĩa là tôi đã khuyên bạn cùng lúc... chạy xe trên cả hai hè phố, trước mũi cảnh sát giao thông! Bạn tung chiêu một, thì hai anh chàng kia có thể tung chiêu đến hai ba, thậm chí là muời mười lăm để cùng... xẻ thịt bạn mà bạn không lường được!
Lời khuyên chân thành nhất, là bạn hãy sớm thu xếp lấy một bên, hoặc tốt hơn nữa là lùi ra với cả hai bên, thay vì âm mưu xấn vô cùng một lúc. Bởi nếu là một tình yêu thật sự, con tim trong sâu thẳm của bạn tự khắc đã mách bảo bạn phải chọn lựa bên nào, còn chưa chọn lựa được, mà muốn câu dầm kiểu này, người ta nghe mùi... âm mưu nhiều hơn là hương tình yêu bạn ạ! Mà một khi đã “âm mưu”, thì bạn đã đẩy mình vô tình thế có thể âm mưu sẽ bị lật tẩy, lúc ấy bạn sẽ trắng tay và đến... bắt đền người tư vấn thì đã muộn.
+ Chúng em yêu nhau và dự định sẽ tiến tới hôn nhân, nhưng gia đình anh ấy không chấp nhận. Vậy bây giờ chúng em nên làm thế nào? Chúng em có nên "vượt rào", tạo áp lực để gia đình đồn ý hay không?
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Đó cũng chỉ là một trong nhiều cách mà thôi. Hãy tìm hiểu thêm gia đình anh ấy không chấp nhận vì lý do gì, hãy cùng trò chuyện với anh ấy đề quyết định này được cả hai người đồng thuận...
Tại sao bạn lại không chuyển tình huống chi tiết hơn nữa để TT tư vấn hoặc bạn sẽ tư vấn trực tiếp với những chuyên gia tư vấn?
+ Khi người yêu không hiểu ý của mình hay thỉnh thoảng luôn làm trái ý mình thì mình phải cư xử như thế nào để vừa đạt được kết quả mà lại không gây tranh cãi? Xin TS hãy giải đáp dùm.
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Thỉnh thoảng không hiểu ý của mình khác với chuyện hai người luôn luôn tranh cãi và không tìm ra được tiếng nói chung. Điều bạn hỏi là biểu hiện rất bình thường bạn ạ!
+ Anh chị ơi, trong tình yêu có phân biệt về trình độ học vấn không nhỉ?
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Thay vì dùng chữ “trình độ học vấn”, hàm nghĩa nặng hơn về mặt bằng cấp, ta cùng nới rộng biên độ thành “trình độ văn hóa” để bàn. Văn hóa ở đây bao hàm từ học vấn, đến cách ứng xử, quan niệm đời sống, cách “quản trị” gia đình, giáo dục con cái... Và sự tương đồng ở vế sau, có lẽ quan trọng hơn là sự phân biệt ở vế trước. Xét trên lý thuyết, hoàng tử ở trong cung, được thụ giáo bởi nền giáo dục cấp độ hoàng gia, vẫn có thể yêu và sống với một nàng lọ lem nơi “hốc bà tó” một cách hạnh phúc. Miễn là hai bên có một cái đích lớn để hướng tới, từ đó khéo léo thu xếp sự bất đồng trong từng hoàn cảnh cụ thể.
Ví dụ, khi có con, phía này muốn chăm sóc chúng bằng phương pháp y tế giáo dục hiện đại, thông qua sách báo, sự tư vấn của các bác sĩ... phía kia lại muốn nuôi chúng theo cách của “ông bà”, mời... thầy cúng về nhà khi chúng bệnh, cho chúng... uống nước bùa thay vì uống thuốc. Dẫn đến vợ chồng cãi nhau banh từ nhà mình qua nhà hàng xóm. Thế là thua!
Trong trường hợp cụ thể này, hãy biết nghĩ ngay tới cái chung là sự mạnh khỏe của đứa con, đừng mất công tranh cãi “tui đúng- nó sai”, cả hai bên cùng nhịn, không đưa con trở lại quá khứ bằng cách ngược lại thuở ông bà, mà hãy đem nó đến bệnh viện ở thì hiện tại. Tóm lại, nếu có sự chênh lệch, thì người hơn đừng luôn muốn chứng tỏ mình hơn, người thua cũng đừng bảo thủ, hoặc mặc cảm quá đáng mình thua. Luôn lấy sự bình tĩnh làm đầu. Hai cái bánh răng muốn vận hành tốt, thì bên này “thò ra”, bên kia phải “thụt vào”, ở giữa bôi thêm dầu nhớt tình yêu, thế là ổn!
Hãy thật nhẹ nhàng và chọn đúng “điểm rơi” để góp ý thay vì tranh cãi. Bạn và người ấy sẽ cảm thấy thật hạnh phúc. Vấn đề còn lại là người ấy không được phép “luôn luôn lắng nghe, lâu lâu mới hiểu” bạn ạ!
+ Người ta nói con gái yêu bằng tai. Vậy làm sao để chinh phục con gái khi mình không giỏi giao tiếp. Và tình yêu cần phải trải qua thử thách mới là tình yêu bền vững, nhưng trong cuộc sống hiện tại liệu có bao nhiêu cơ hội, thử thách như vậy để phái mạnh thể hiện mình chứ? Nếu vậy làm cách nào để thể hiện tình cảm một cách chân thành nhất.
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Có vẻ bạn đang ở góc độ nhìn tình yêu từ phía ngoài vào trong, hơi nặng về... lý thuyết, và ám ảnh bởi lý thuyết. Việc đầu tiên là bạn hãy tự tin, con người chúng ta có nhiều công cụ giao tiếp khác nhau, với tình yêu lại càng nhiều “công cụ” hơn nữa, đâu hẳn cứ cần phải giỏi nói. Bạn có thể yên tâm rằng, đối phương có thể cảm nhận được tình yêu rực cháy ở bạn, cho dù bạn chẳng phải... bật quẹt bằng cách nói ra.
Một cái bóng âm thầm đến bên cạnh lúc người ta buồn, một ánh mắt rạng rỡ sẻ chia lúc người ta vui, một cái áo mưa lúc trời bất ngờ đổ... nước, khoác lên vai người ta (trong khi mình ướt mem, "run như cầy sấy")... đều là cách biểu hiện tình yêu. Còn việc “trải qua thử thách”, đâu cứ đường đang láng, bạn phải quẹo xuống mương, băng xuống đìa rồi lóp ngóp chui lên?! Phấn đấu có một công việc ổn định, đủ khả năng lo lắng cho gia đình mai này. Hoặc cụ thể là... đủ tiền để làm đám cưới, khi tình yêu đã chín muồi, thiết nghĩ đó cũng là... thử thách với không ít đấng mày râu đó chứ!
+ Tình cảm vốn dĩ ích kỷ? Nên khi ta thích hoặc yêu một ai đó, thì ta sẽ cố gắng thể hiện tình cảm với người đó, không có ý định" nhường" người đó cho người thứ 3. Nhưng yêu là cho hết, sao lại có sự mâu thuẫn này? Mong giải thích giùm em.
- TS Huỳnh Văn Sơn:
Thực ra sự ích kỷ và cho hết mà bạn nói không hề mâu thuẫn với nhau vì đỉnh cao của “cho hết” ở đây là cho người ấy một tình yêu, cho người ấy một niềm tin... Nếu người ấy đã lấy thì hồn rất đầy, làm sao có thể lấy thêm của người khác...
Ngay cả khi cho hết, dù không nói nhưng lòng vẫn mong được yêu. Đó chính là cái ích kỷ rồi bạn ạ!
+ Ở tuổi teen, khi thích một ai đó có nhất thiết phải nói ra không? Làm sao biết người ta có thích mình hay không khi mình không quan tâm thì người ta buồn còn khi mình tỏ thái độ thì người ta tỏ ra khá lạnh nhạt?
- Nhà thơ Nguyễn Danh Lam:
Tuổi teen là lứa tuổi của những người mới... tập lái xe, lao ra đường cứ muốn kéo hết ga, muốn chứng tỏ mình là “tay lái lụa”, nhưng kinh nghiệm... trường đua thực chất lại chưa vững lắm, rất dễ té, rất dễ bị tổn thương. Mà đã bị thương, lãnh ngay một “cái thẹo” trên gương mặt thanh tân, thì sự suy sụp là không nhỏ.
Nói ra xa, để mà nói lại gần, khi chọn giải pháp bày tỏ với người mà mình thầm yêu, ta tạm coi tỉ lệ là năm ăn- năm thua, nếu người ta gật thì tạm chưa bàn tiếp, còn người ta lắc thì ôi thôi, ngay lập tức một cái hố đen ngòm kéo mình xuống, trời đất lộn tùng phèo, bèo nhèo như con mèo nhảy vô nồi nước lèo! Vì thế, muốn bày tỏ lời yêu, ta cần phải quan sát, nhìn nhận cho kĩ, tránh rơi vào hoàn cảnh kia.
Nhưng đây lại là điểm mâu thuẫn, bởi biết nhìn nhận cho kĩ, một cách đầy bản lãnh, lại không phải là “thuộc tính” của tuổi teen. Vì vậy, cách giải quyết “những mối tình” ở tuổi này, có lẽ là hãy để cho mắt nói, hãy để cho môi cười, hãy để cho đối phương cảm nhận vừa đủ một tấm lòng e ấp... Biết dừng lại ở đây, ta sẽ có nhiều kỉ niệm đẹp, sẽ có những kinh nghiệm vừa đủ để bước tiếp trên con đường đẹp đẽ dài dặc ở mai này. Tôi nghĩ, với phần trả lời này, đã bao hàm cả hai vế của câu hỏi mà bạn đặt ra.
Sưu tầm
Mình thấy hay hay nên đăng lên cho các bạn đọc tham khảo!!!
LUÔN CHỜ EM CÚP MÁY
Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết .mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương laị của giọng nói trong không trung, và một nỗi pùn man mác, vấn vương, lưu luyến.
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng thấy rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu cái gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy có sự mất mát mơ hồ. là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. chỉ là hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu “Hẹn gặp lại”, thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng “cạch” cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.
Rồi cũng sẽ đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc , mà cảm thấy như là được giải thoát.
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến cô gái đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi. Chàng “ngốc” đợi cô nói xong câu “ Tạm biệt”. Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của anh chàng vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói “Tạm biệt”
Lần này cô không gác máy, một cảm xúc khó gọi thành tên khiến cô im lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng lên tiếng chàng trai, “Sao em không cúp máy?” Tiếng của cô gái như khản lại, “Tại sao lại muốn em cúp máy trước?”. “Quen rồi”. chàng trai bình tĩnh nói, “Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm”.
“Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nối tiếc, như vừa để tuột mất điều gì.” Cô gái hơi run run giọng. “Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ.” Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thắm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi .
Hóa ra, tình yêu đôi khi thật đơn giản, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng thấy rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu cái gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy có sự mất mát mơ hồ. là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. chỉ là hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu “Hẹn gặp lại”, thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng “cạch” cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.
Rồi cũng sẽ đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc , mà cảm thấy như là được giải thoát.
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến cô gái đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi. Chàng “ngốc” đợi cô nói xong câu “ Tạm biệt”. Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của anh chàng vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói “Tạm biệt”
Lần này cô không gác máy, một cảm xúc khó gọi thành tên khiến cô im lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng lên tiếng chàng trai, “Sao em không cúp máy?” Tiếng của cô gái như khản lại, “Tại sao lại muốn em cúp máy trước?”. “Quen rồi”. chàng trai bình tĩnh nói, “Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm”.
“Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nối tiếc, như vừa để tuột mất điều gì.” Cô gái hơi run run giọng. “Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ.” Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thắm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi .
Hóa ra, tình yêu đôi khi thật đơn giản, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.
Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010
MỪNG SINH NHẬT MẸ
Hum nay là sinh nhật mẹ Hạnh, m về nhà chơi để cùng tham dự buổi tiệc sinh nhật chung zứ cả nhà. Papa đã chuẩn bị đâu vào đó, nào là những bông hoa hồng đỏ thắm được cắm để ở giữa nhà, nào là bánh kem, nến,và……và nhjù thứ khác nữa chỉ chờ mẹ Hạnh về để mở tiệc thuj. Ôi thật là thix………..
M và pé Phúc cùng ngồi đây viết những lời chúc cho mẹ. pé Phúc rất mừng, nó đang háo hức mong đợi, ngay cả khi ngủ nó cũng sợ ngủ quên kô ra đón mẹ được nên dặn m đúng 2h phải kiu nó dậy, ôi sao thương mẹ thế này!!
Đầu tiên là lời chúc của pé Phúc nè: “chúc mẹ lun trẻ trung và xinh đẹp, mãi lun iu thương con, chúc mẹ sinh nhật zui zẻ và nhớ để dành bánh kem cho con nhé, con thèm lắm rùi” thật là con nít đúng kô???
Típ theo là m nè:”chúc j bi h pé Phúc giành hít rùi,hix…….. thui thì m thay mặt cho gia đình chúc mẹ lun iu thương tụi con, chúc những đìu tốt lành sẽ đến zứ mẹ và gia đình ta mãi lun hạnh phúc”
hjnh gia dinh di DAI NAM choi, m zu e so lo hoi bi nhiu...........
HAPPY BRIRTH DAY!!!!
Mẹ ơi!! Chúng con iu mẹ nhìu lắm……………….gửi ngàn nụ hôn đến zứ mẹ
M và pé Phúc cùng ngồi đây viết những lời chúc cho mẹ. pé Phúc rất mừng, nó đang háo hức mong đợi, ngay cả khi ngủ nó cũng sợ ngủ quên kô ra đón mẹ được nên dặn m đúng 2h phải kiu nó dậy, ôi sao thương mẹ thế này!!
Đầu tiên là lời chúc của pé Phúc nè: “chúc mẹ lun trẻ trung và xinh đẹp, mãi lun iu thương con, chúc mẹ sinh nhật zui zẻ và nhớ để dành bánh kem cho con nhé, con thèm lắm rùi” thật là con nít đúng kô???
Típ theo là m nè:”chúc j bi h pé Phúc giành hít rùi,hix…….. thui thì m thay mặt cho gia đình chúc mẹ lun iu thương tụi con, chúc những đìu tốt lành sẽ đến zứ mẹ và gia đình ta mãi lun hạnh phúc”
hjnh gia dinh di DAI NAM choi, m zu e so lo hoi bi nhiu...........
HAPPY BRIRTH DAY!!!!
Mẹ ơi!! Chúng con iu mẹ nhìu lắm……………….gửi ngàn nụ hôn đến zứ mẹ
Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010
Không bjx m có thể iu ai khác ngoài A không nữa, mọi người ai cũng khuyên m nên mở lòng ra để chào đón mọi người. Một cánh cửa đóng lại thì sẽ có một cánh cửa mới mở ra. Đúng là thế thek, but làm sao để mở cửa được khi m không bjx chìa khóa nó ở đâu, mặt dù m có khóa đi nữa but thek sự là m không bjx mở sao mà.
Nhìu lúc m nghĩ m đã làm sai chiện gì mà ông choy phải chừng phạt m như thế này. Đã cho A đến zứ m rùi mà lại lặng lẽ cướp A đi không một câu nói gì khiến m bị sock cực độ. Cho đến bây giờ m cũng vẫn chưa bjx nguyên do vì sao A lại bỏ rơi m nữa. Vậy mà cứ bắt m mở cửa trái tim! chẳng lẻ m không mún mở, m cũng mún lắm chứ but mở bằng cách nào cho được............. m đã quá tin tưởng ở A, m cứ nghĩ A là số 1, và sau này A sẽ là OX của m. But không, ........ tất cả chỉ là 1 mớ suy nghĩ một hướng từ m. A đã ra đi thek sự, và cái mà A để lại cho m để làm kỉ niệm là dòng tin nhắn : "E đã quá mạnh mẽ, A không cần phải che chở cho E, thui chúng ta hãy kết thúc ở đây". Không bjx đó có phải là lí do không sao mà sao m thấy vô lí quá, chẳng lẽ vì lí do đó mà a đã ra đi thật xa, không 1 lời từ biệt. Ngày từng ngày m cứ chờ A quay lại để cho m bjx lí do, but chờ đợi cũng chỉ là đợi chờ, time như đang bóp nát heart of m. Có lẽ là m không đau thek vì m đã quá đau rồi, heart of m như đóng băng lại. M dường như không mún đi tìm nguyên do nữa, càng cố tìm m như đang bị lúng sâu trong bãi cát của sa mạc. Thek sự là m không trách j A cả, m cũng không mong A sẽ quay lại zứ m, m chỉ cần A đến cho m bjx lí do, lí do j cũng được miễn là từ chính miệng A nói ra, m sẽ chấp nhận all, but sao lại khó thế này...........! A đâu phải là of m nữa mà mong A đến là sẽ đến................
................
Nhìu người cũng đã đến zứ m, m cũng đã cố hòa nhập, cố gắng đi chơi để thử cảm giác, chính xác hơn là để m quên được A , but........... càng đi m lại càng khẳng định lại chỗ đứng của A trong tim m. M thek sự không bjx phải làm sao nữa, m như đang bế tắc giữa ngưỡng cửa của cuộc đời. Và rùi.......................tự nhiên trái tim vô cảm of m lại có cảm giác như có bàn tay vô hình nào đó đang bóp nát heart of m, khiến m cảm thấy choáng ngộp, tại sao ...............tại sao vậy????? m không có cảm giác j mà sao tự nhiên người tàn tật lại bỗng dưng có cảm giác bị đau khi có ai đó nắm chặt tay lại. M không bjx có phải là heart of m đang hồi sinh không nữa, mà sao m như có 1 luồng điện chạy ngang qua người, người m như nóng ran lên, heart of m đau vô cùng. Hình như "cục băng ấy" đang tan ra hay sao mà m lại bị như thế này.
A hỏi m : "E có thấy ấm áp khi A nắm chặt tay E lại không?"
...............Không phải ấm áp nữa mà E đang ngộp thở đây A............. mà m thek sự không hỉu sao mỗi lần nt hay đứng gần A là heart of m đập liên hồi, m thấy choáng ngộp vô cùng.
M cũng không bjx có nên đáp trả lại tình cảm của A không nữa, thek sự là m chưa chuẩn bị tình thần để bắt đầu 1 cuộc tình mới. m cảm thấy lo sợ thật, m sợ rồi lại làm tổn thương A. Nhìn tương lai mà m thấy mịt mù quá thì m làm sao có đủ dũng khí để thương A mãi được.
Zứ đôi vai nhỏ bé của m như thế này, m có thể vượt qua được sóng gió cuộc đời không ????
Nhìu lúc m nghĩ m đã làm sai chiện gì mà ông choy phải chừng phạt m như thế này. Đã cho A đến zứ m rùi mà lại lặng lẽ cướp A đi không một câu nói gì khiến m bị sock cực độ. Cho đến bây giờ m cũng vẫn chưa bjx nguyên do vì sao A lại bỏ rơi m nữa. Vậy mà cứ bắt m mở cửa trái tim! chẳng lẻ m không mún mở, m cũng mún lắm chứ but mở bằng cách nào cho được............. m đã quá tin tưởng ở A, m cứ nghĩ A là số 1, và sau này A sẽ là OX của m. But không, ........ tất cả chỉ là 1 mớ suy nghĩ một hướng từ m. A đã ra đi thek sự, và cái mà A để lại cho m để làm kỉ niệm là dòng tin nhắn : "E đã quá mạnh mẽ, A không cần phải che chở cho E, thui chúng ta hãy kết thúc ở đây". Không bjx đó có phải là lí do không sao mà sao m thấy vô lí quá, chẳng lẽ vì lí do đó mà a đã ra đi thật xa, không 1 lời từ biệt. Ngày từng ngày m cứ chờ A quay lại để cho m bjx lí do, but chờ đợi cũng chỉ là đợi chờ, time như đang bóp nát heart of m. Có lẽ là m không đau thek vì m đã quá đau rồi, heart of m như đóng băng lại. M dường như không mún đi tìm nguyên do nữa, càng cố tìm m như đang bị lúng sâu trong bãi cát của sa mạc. Thek sự là m không trách j A cả, m cũng không mong A sẽ quay lại zứ m, m chỉ cần A đến cho m bjx lí do, lí do j cũng được miễn là từ chính miệng A nói ra, m sẽ chấp nhận all, but sao lại khó thế này...........! A đâu phải là of m nữa mà mong A đến là sẽ đến................
................
Nhìu người cũng đã đến zứ m, m cũng đã cố hòa nhập, cố gắng đi chơi để thử cảm giác, chính xác hơn là để m quên được A , but........... càng đi m lại càng khẳng định lại chỗ đứng của A trong tim m. M thek sự không bjx phải làm sao nữa, m như đang bế tắc giữa ngưỡng cửa của cuộc đời. Và rùi.......................tự nhiên trái tim vô cảm of m lại có cảm giác như có bàn tay vô hình nào đó đang bóp nát heart of m, khiến m cảm thấy choáng ngộp, tại sao ...............tại sao vậy????? m không có cảm giác j mà sao tự nhiên người tàn tật lại bỗng dưng có cảm giác bị đau khi có ai đó nắm chặt tay lại. M không bjx có phải là heart of m đang hồi sinh không nữa, mà sao m như có 1 luồng điện chạy ngang qua người, người m như nóng ran lên, heart of m đau vô cùng. Hình như "cục băng ấy" đang tan ra hay sao mà m lại bị như thế này.
A hỏi m : "E có thấy ấm áp khi A nắm chặt tay E lại không?"
...............Không phải ấm áp nữa mà E đang ngộp thở đây A............. mà m thek sự không hỉu sao mỗi lần nt hay đứng gần A là heart of m đập liên hồi, m thấy choáng ngộp vô cùng.
M cũng không bjx có nên đáp trả lại tình cảm của A không nữa, thek sự là m chưa chuẩn bị tình thần để bắt đầu 1 cuộc tình mới. m cảm thấy lo sợ thật, m sợ rồi lại làm tổn thương A. Nhìn tương lai mà m thấy mịt mù quá thì m làm sao có đủ dũng khí để thương A mãi được.
Zứ đôi vai nhỏ bé của m như thế này, m có thể vượt qua được sóng gió cuộc đời không ????
Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010
SAU CƠN MƯA CHOY LẠI SÁNG
hum nay lên lớp mà chẳng thấy ma nào cả. hjx lớp học mà y hệt di chơi chỉ đúng 6 đứa đi. potay lun. but cô vẫn lên lớp như thường, hjjjjjjjjjjj.
hum wa nói chiện zứ chú lùn, m thấy thương chú wa ah! tự nhiên đùng 1 kai all đều sụp đổ, không bix m rơi vào trường hợp đó m có mạnh mẽ được như chú không nữa. chú lùn oy cố lên nhé! rùi mọi chiện sẽ wa thui, sau cơn mưa choy lại sáng mà. hjx ............
thương chú wa ah mà chẳng bjx an ủi j cho chú nữa. bình thường m hay nói nhìu lắm mà sao vào những lúc ntn m không hé miệng được vậy????
nhớ những lúc còn đi tập đá banh zứ nhau, cùng zui đùa dưới mái ấm of lớp tin 1c vậy mà giờ đây chú lùn như tuyệt vọng trước cuộc đời. mún tìm lại nụ cười của chú trước đây wa!!!! dù j m cũng là 1 người bạn, 1 người cháu vậy mà m không giúp j được, m vô dụng wa....wa! hjx... chú oy dù có chiện j xảy ra đi nữa thì chú vẫn phải cố lên, chú còn phải làm chỗ dựa cho gia đình chú nữa nhé. ông choy sẽ phù hộ cho gia đình chú tai wa nản khỏi. hằng đêm cháu sẽ cầu nguyện, mong rằng 3 chú sẽ wa cơn nguy kịch và mau chóng hồi phục.
hum wa nói chiện zứ chú lùn, m thấy thương chú wa ah! tự nhiên đùng 1 kai all đều sụp đổ, không bix m rơi vào trường hợp đó m có mạnh mẽ được như chú không nữa. chú lùn oy cố lên nhé! rùi mọi chiện sẽ wa thui, sau cơn mưa choy lại sáng mà. hjx ............
thương chú wa ah mà chẳng bjx an ủi j cho chú nữa. bình thường m hay nói nhìu lắm mà sao vào những lúc ntn m không hé miệng được vậy????
nhớ những lúc còn đi tập đá banh zứ nhau, cùng zui đùa dưới mái ấm of lớp tin 1c vậy mà giờ đây chú lùn như tuyệt vọng trước cuộc đời. mún tìm lại nụ cười của chú trước đây wa!!!! dù j m cũng là 1 người bạn, 1 người cháu vậy mà m không giúp j được, m vô dụng wa....wa! hjx... chú oy dù có chiện j xảy ra đi nữa thì chú vẫn phải cố lên, chú còn phải làm chỗ dựa cho gia đình chú nữa nhé. ông choy sẽ phù hộ cho gia đình chú tai wa nản khỏi. hằng đêm cháu sẽ cầu nguyện, mong rằng 3 chú sẽ wa cơn nguy kịch và mau chóng hồi phục.
Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010
NHỊP ĐẬP TRÁI TIM
Đây là hình m chụp mừng 8.3 do khoa tổ chức. không hỉu sao m kon gái mà lại mê đá bóng đến thế.cứ mỗi lần thấy banh lăn trên sân là m ko kìm được cảm xúc, cứ la hét ầm ĩ như một "con điên".
mặc dù đôi lúc cũng vì lý do "kĩ thuật" but nó vẫn ko bao giờ làm m nản. nhìu lúc m cũng tự hỏi "m có man lắm ko?"sao m thấy m ko có chút j thừa hưởng từ kon gái hết vậy? con gái người ta điệu đà sướt mướt còn m mí cái đó càng làm m thấy mà ghét. ôi chán m ghê ak.út trong nhóm m đó! nó cũng thix đá bóng but dù sao vẫn thix bóng chuyền hơn( nhìn dáng là bix rùi). hjx sao thấy thuong thế này chân "bầm, dập" thế này! but mà ko sao vuj là ok ruj.
ah còn đây là hình cả lớp m đi cổ vũ cho đội bóng đây
mặc dù đôi lúc cũng vì lý do "kĩ thuật" but nó vẫn ko bao giờ làm m nản. nhìu lúc m cũng tự hỏi "m có man lắm ko?"sao m thấy m ko có chút j thừa hưởng từ kon gái hết vậy? con gái người ta điệu đà sướt mướt còn m mí cái đó càng làm m thấy mà ghét. ôi chán m ghê ak.út trong nhóm m đó! nó cũng thix đá bóng but dù sao vẫn thix bóng chuyền hơn( nhìn dáng là bix rùi). hjx sao thấy thuong thế này chân "bầm, dập" thế này! but mà ko sao vuj là ok ruj.
ah còn đây là hình cả lớp m đi cổ vũ cho đội bóng đây
chụp zứ thủ môn sáng giá của lớp đó_phó bí đấy
thế là vào trận bán kết thua zứ lớp toán 3 ruj. huhuhu....but vẫn lấy hình đối thủ về làm kỉ niệm nè!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)